Friday, 9 March 2012

MỘNG MỊ



Trong giấc mơ Hà bỗng gặp lại anh Dũng, anh là sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến, anh của một người bạn học cũ thời trung học với Hà. Anh Dũng đã mất hai năm trước trong một chuyến công tác và xe jeep của anh bị VC gài mìn nổ tung, xác thân tan tành.

Ngày ấy Hà thường hay đến nhà Chúc, một cô bạn học cùng lớp luyện thi tú tài để rủ Chúc đi học vì tiện đường. Vả lại nhà Chúc cũng không giầu có gì nên Chúc chỉ có mỗi chiếc xe đạp cọc cạch, còn Hà thì gia đình khá hơn nên cũng có được chiếc xe Honda Dame để di chuyển. Cái tình bạn giữa Hà và Chúc là một tình bạn rất chân thành, Hà hiểu khó khăn của gia đình bạn mình nên luôn tìm cách giúp đỡ bạn một cách khéo léo và tế nhị. Chúc không thi vào được trường công như Hà, Chúc học trường Trần Hưng Đạo là một tư thục cũng khá nổi tiếng, nhưng hai người bạn chỉ gặp nhau 3 lần một tuần vào những buổi luyện thi tú tài.

Những ngày đến rủ Chúc đi chơi, Hà vẫn thường gặp anh Dũng là anh lớn nhất của Chúc. Phải nói là anh Dũng là một người đàn ông hết sức đẹp trai và quyến rũ. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, anh đã không thể tiếp tục theo học đại học mà phải gia nhập quân đội những mong giảm bớt gánh nặng trên đôi vai đã oằn bao khó nhọc của bố mẹ mình. Ngày anh vào quân trường Thủ Đức, thỉnh thoảng cuối tuần Chúc vẫn rủ Hà lên thăm vì Hà có xe Honda và hình như Chúc cũng ngầm làm theo yêu cầu của ông anh mình.

Ngày qua ngày, anh Dũng đã ra trường về đóng quân ở Cần thơ, thường thì cứ mỗi tháng anh lại được về phép thăm nhà một lần. Hà rất có cảm tình với anh Dũng nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trở thành người yêu của anh, những ngày anh về phép thường có Hà ghé chơi. Có lúc anh nhờ:
“Hà ơi em ủi hộ anh cái áo “chemise” này, về phép phải mặc đồ “civil” cho nhẹ nhàng chứ cứ khoác cái áo “trellis” hoài nhìn cũng nặng nề và chán quá”,
Hà đã nhanh nhẹn cắm bàn ủi và ủi hộ anh chiếc ào màu blue nhạt bằng vải oxford mà thời đó là mốt của đa số các anh thanh niên. Gia đình Chúc rất thương Hà vì Hà lồ tồ lộc tộc, nghĩ gì nói nấy, tuy gốc Bắc nhưng có lẽ do gia đình đã di cư vào Nam từ 1954 khi Hà mới có 3 tuổi nên cái chân chất Nam Bộ đã ngấm vào người cô chăng? Hà đến nhà Chúc thì tự nhiên như nhà mình, đôi khi xin phép mẹ ở lại ăn cơm với gia đình Chúc khi có anh Dũng về phép. Hà biết anh Dũng để ý mình nhưng lúc nào cô cũng làm ra vẻ không biết gì, thứ nhất nếu biết mà không đáp lại thì sẽ làm tổn thương anh Dũng là một người cô rất yêu mến, thứ hai là anh Dũng cũng chưa nói gì với Hà mà chỉ biểu lộ qua ánh mắt và cử chỉ thôi, hình như anh cũng nghĩ cuộc đời lính chiến nay đây mai đó, sống nay chết mai nên cũng chẳng muốn Hà phải dính líu vào một cuộc sống đầy bấp bênh.

Một lần Hà đang ủi áo giúp anh thì anh đến bên cạnh hôn nhẹ lên tóc Hà, cái hôn ấy sao mà ấm áp và thanh thoát lạ thường, cho đến bây giờ Hà vẫn không quên được cái cảm giác khi được anh hôn lên tóc. Có lần anh đòi xem chỉ tay cho Hà, có lẽ đó chỉ là một cái cớ để anh được tự nhiên hơn khi nắm tay người anh yêu mến, anh nói:
“Cô này chỉ tay đường tình cảm truân chuyên lắm đây.., “
“Thật không anh, anh làm em sợ quá!”
Chỉ thế thôi, tất cả đều nhẹ nhàng như những áng mây trôi lãng đãng trên bầu trời cao rộng không bờ bến.

Rồi ngày qua ngày, Hà đã lên đại học, Chúc thì quyết định xin làm thư ký cho một công ty xuất nhập khẩu để giúp đỡ các em tiếp tục đi học. Anh Dũng giờ đã lên Trung Úy, những buổi đi chơi chung với anh và Chúc cũng làm Hà vui vì cả hai anh em đều rât dễ thương và cũng vì Hà rất thương Chúc, một người bạn chân thật và hiền lành vô cùng. Hình như Chúc biết phận mình nhà nghèo, còn nhiều gánh nặng nên luôn sống khép kín và rất an phận. Nhiều lần đi chơi ba người, khi thì xem phim ở Casino Saigon, khi thì ghé ăn kem Bạch Đằng, ngồi ngắm trời đất. Đôi lúc Hà thấy Chúc giả tảng đi toilet để lại khoảng không gian trống trơn chỉ có Hà và anh Dũng, Hà có cảm giác như anh Dũng đang định nói cái gì đó nhưng ngập ngừng một lúc lại thôi. Sau này khi anh Dũng đã mất, Chúc mới nói lại với Hà là anh Dũng một mặt nào đó rất thích Hà nhưng mặt khác lại không muốn lôi Hà vào một cuộc sống bấp bênh của đời lính thời chiến, Hà đã khóc thật nhiều khi nghe những gì Chúc nói lại.

Rồi một ngày, vào một buổi tối vừa ăn cơm xong đang định rửa bát giúp mẹ thì Chúc hớt hãi chạy tới “Hà ơi, anh Dũng mất rồi. Xe anh bị gài mìn khi đang đi công tác ở khu vực ngoại ô Cần Thơ, cả một xe chỉ có mình anh mất ngay, còn 3 người kia chỉ bị thương nặng”.

Hà nghe cả một bầu trời sụp đổ trước mắt mình, dù anh Dũng không phải là người yêu của mình nhưng Hà luôn coi anh Dũng như một người anh trong nhà. Những đêm nằm trong chăn ấm nệm êm ở Saigon, nghe tiếng súng từ xa vọng về, Hà vẫn luôn lo lắng nghĩ tới anh, vậy mà bây giờ nỗi lo lắng đó đã thành sự thật, anh đã chẳng còn trên cõi đời này nữa.”

Thay vội quần áo, Hà xin phép mẹ được đi cùng Chúc về nhà Chúc để giúp bạn lo liệu mọi thứ. Xác anh đã được đưa về Saigon và hiện đang quàn tại chùa Vĩnh Nghiêm vì nhà anh ở trong hẻm quá nhỏ không tiện cho mọi người thăm viếng. Ngôi chùa này ngày xưa đã quàn xác ông anh cùng cha khác mẹ của Hà, Hà tự hỏi cuộc chiến phi lý này sẽ còn cướp đi bao nhiêu cuộc sống tươi trẻ nữa?

Đến nhà anh với tâm trạng rối bời, Chúc như không còn bình tĩnh nổi, ngồi sau lưng Hà bám lấy Hà như một người sắp chết đuối vớ phải cái phao. Hà thấu hiểu nỗi đau của Chúc vì biết hai anh em họ rất gần gũi nhau. Cũng cái xóm nhỏ ngày nào, cũng căn nhà nhỏ ngày nào líu lo tiếng cười nói mỗi khi anh về phép, giờ đây nó lạnh tanh đến ghê người. Cả nhà đã lên chùa chỉ còn con chó Tobe nằm canh nhà trước sân. Con chó ngày xưa luôn sủa vang mừng rỡ, hôm nay hình như nó cũng biết đau với nỗi mất mát lớn lao của gia đình nuôi mình, nên chỉ đập đuôi nhẹ nhàng khi thấy Hà đến. Hà vẫn nhớ anh Dũng thường hay ném cái vòng plastic cho con Tobe đi nhặt về và thưởng cho nó một cục xương trước sự tán thưởng của cô.

Sau khi chuẩn bị một số quân áo để mang lên chùa liệm anh, Hà chở Chúc lên Vĩnh Nghiêm, có một năm vào đêm giao thứa anh Dũng cũng đến đây cùng cô và Chúc. Anh cũng đốt nhang cầu trời khấn phật khi tiếng chuông chùa vừa điểm 12 giờ đêm và pháo bắt đầu nổ vang khắp nơi. Trong cái không khí trang nghiêm đó, Hà vẫn tự hỏi, anh Dũng đang cầu khẩn điều gì? cấu cho gia đình mình bớt cơ cực các em mau trưởng thành, cầu cho tính mạng mình được bảo toàn cho bà mẹ già không chất thêm đau khổ, hay cầu cho đất nước mau hết chiến tranh cho những thanh niên như anh không còn đánh mất thời trai trẻ… còn gì nữa đâu anh, giờ anh nằm đây xuôi tay, tất cả đã ngoài vòng kiểm soát, có muốn làm gì cho cha cho mẹ, cho anh cho em, cho những người anh yêu dấu thì cũng đã quá trễ rồi.

Hà biết anh rất bi quan về cuộc sống của một người lính thời chiến, một cuộc chiến chẳng có ý nghĩa gì, nhưng mỗi khi về nhà anh vẫn cố tỏ ra vui vẻ, tự tin để cho cha mẹ khỏi quá lo lắng vì anh. Nhưng thôi, định mệnh đã an bài, có ai cưỡng lại được đâu. Nghe nói khi anh mất cũng có một chị ở Cần Thơ đến chăm sóc cái xác không hồn của anh và khóc ngất. Theo đồng đội của anh kể lại thì chị tên Hiền, và tính tình thật hiền lành như cái tên của chị. Chị có một quán bán nước gần chỗ anh đóng quân, tuy là gái quê nhưng chị khá xinh đẹp và đã thầm yêu và chăm sóc anh mỗi khi có dịp anh ghé vào quán uống nước.

Giờ đây, tất cả những người yêu mến anh chỉ còn thấy anh vài phút nữa thôi, lần sau cùng trong thân xác nát tan và mãi mãi sẽ chẳng thấy anh nữa vì nắp quan tài kia sẽ được phủ lại, đóng đinh và trét một thứ bột mầu nâu để cách ly anh vĩnh viễn với thế giới của người sống.

Là con người ai cũng đã khóc nhiều lần trong đới, cái khóc lúc bé dại đòi theo cha mẹ, cái khóc khi không đậu một kỳ thi, cái khóc khi một mối tình tan vỡ, nhưng cái khóc của Hà ngày hôm nay cho anh chẳng phải cái khóc cho một người tình, mà khóc cho số phần của một con người tài hoa bạc mệnh, một người mà cô trân quý suốt đời. Hà tự hỏi phải chăng mình đang khóc cho một mối tình chưa được bộc lộ, nhưng thôi biết đâu thế vẫn đẹp hơn vì đó sẽ là một tưởng nhớ sẽ theo cô đến tận cuối đời.

Trong giấc mơ, Hà vẫn nhớ rằng anh đã mất. Hà hỏi:
“Ủa anh Dũng, anh mất rồi mà? Đừng làm em sợ”
“Ừ Hà ơi, anh mất thật rồi, giờ anh chỉ là tro bụi nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ nhà, nhớ em và chỉ muốn về thăm một chút rồi anh lại đi thôi.”
“Anh khỏe không anh?”
“Anh bình thường và rất vui khi em đã có gia đình yên ổn hạnh phúc”
“Anh Dũng ơi ngày xưa sao anh định nói gì mà cứ ngập ngừng chẳng nói với em?”
“Anh không muốn lôi em vào cuộc sống cơ cực, bấp bênh của người vợ lính. Em trong trắng trinh nguyên quá nên anh muốn em cứ mãi ngây thơ và yên bình như thế thôi. Mà nếu lấy anh bây giờ em đã thành góa phụ trẻ rồi thì tội nghiệp em biết bao”.
“Nhưng anh Dũng ơi, em vẫn nhớ đến anh hoài, như một người anh thân cận nhất mà em đã từng có.”
“Cám ơn em, anh chỉ mong em luôn hạnh phúc bên chồng con, còn bây giờ thì anh phải đi thôi em ạ, tạm biệt em.”

Hà thảng thốt bật tỉnh dậy, nước mắt ướt mèm gối, chỉ là giấc mơ thôi sao?

No comments:

Post a Comment