Thursday, 30 June 2011

NHẬT KÝ NHỮNG NGÀY KHÔNG JR

Các bạn thân mến, câu chuyện này xin dành tặng cho các bạn, những người đã điện thoại, email chia xẻ và an ủi tôi khi lạc mất chú chó nhỏ Jr. Đây là những cảm xúc rất thật của tôi mong được chia xẻ với mọi người, những người đã từng nuôi thú vật cảnh và có cùng nỗi đau khi mất hoặc khi con vật chết vì nhiều lý do khác nhau. Những cảm xúc này tôi chỉ có thể ghi lại sau khi câu chuyện kết thúc có hậu là việc tìm thấy chú chó Jr sau 15 ngày mất tích và tôi thì gần như tuyệt vọng hoàn toàn. Tôi biết chuyện về Jr chẳng đáng gì so với những mất mát mà con người đang phải gánh chịu về những thiên tai hay biến cố đang xảy ra khắp nơi trên thế giới, nhất là nỗi đau của những người mất người thân và có thể là những con chó mất chủ trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật vừa qua, nhưng xin được ghi lại đây cái thời gian hết sức khó khăn tôi vừa vượt qua


THỨ BA 8 tháng 3 – NGÀY PHỤ NỮ
Hôm nay là ngày Phụ Nữ 8 tháng 3, những ngày trước báo chí đã rôm rả ca tụng Ngày Phụ Nữ, cái ngày mà từ trong nhà ra tới ngoài ngõ, từ các cửa hàng cho tới văn phòng, chỗ nào cũng thấy các khẩu hiệu tôn vinh phái nữ. Tôi đang thắc mắc xã hội có cần phải có một ngày đặc biệt cho phụ nữ như thế không? Ngày này có tính quốc tế hay chỉ có tại VN? tại sao một mặt thì hô hào nam nữ bình quyền, mặt khác thì lại cần có một ngày đặc biệt để tôn vinh phụ nữ. Có lẽ chỉ còn ở VN mới còn có ngày này, một xứ sở mà đa số phụ nữ vẫn bị coi khinh, bị đánh đập tàn nhẫn bởi chính người đầu ấp tay gối của mình. Đến nỗi khi ra tòa có phụ nữ đã nói rằng “phải chi ổng (người chồng) chỉ đánh tôi mỗi tuần một lần tôi còn chịu được, chứ bây giờ mỗi ngày sau khi uống rượu về ổng đều đem tôi ra đánh đập làm sao tôi chịu nổi, tôi còn phải buôn bán nuôi con vì ổng say xỉn suốt ngày có lo gì cho mấy xấp nhỏ đâu….” Ôi thương thay lời nói hết sức cam chịu của những người phụ nữ mà trình độ học vấn quá thấp và gia cảnh không cho phép vượt ra khỏi những định kiến của một xã hội lúc nào cũng dạy người đàn bà phải chịu lép vế để bảo vệ hạnh phúc và danh tiếng của gia đình, cho những đứa con lớn lên còn có cha, khi lập gia đình còn có đủ cha mẹ để đứng bên bàn thờ làm lễ gia tiên cho khỏi bỉ mặt với họ hàng….
Như mọi ngày tôi từ hồ bơi trở về, định hôm nay để chú chó nhỏ Jr ở nhà vì nó mới tắm sạch sẽ thơm tho, mang đến trường nơi tôi làm việc, nó lại lê lết bẩn thỉu. Nhưng cuối cùng tôi đã không kìm nổi ánh mắt của Jr khi nó đứng lên víu vào đùi tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt cầu khẩn như nói “cho con đi cùng vì ở nhà buồn lắm…” thế là tôi lại đỡ Jr lên và cho nó vào giỏ xe. Đang vi vút trên đường, bỗng có một cô gái phóng ra từ bên lề phải thật nhanh mà không nhòm ngó gì. Tôi vội vàng bóp thắng, vì Vespa sử dụng loại thắng đĩa rất ăn nên tất cả cùng ngã lăn ra đường, chiếc xe văng qua một bên, tôi nằm bên cạnh xe còn Jr chẳng thấy đâu?
Người tôi xây xát khắp nơi, tôi thấy máu chảy ra từ đầu gối, khuỷu tay, nói chung là tất cả những phần thân thể đã bị kéo lê trên mặt đường. Dù đau đớn, việc đầu tiên tôi làm khi ngồi dậy được là kiếm xem Jr đang ở đâu? có hề hấn gì không?
Kia rồi, Jr đang đứng run rẩy bên lề đường cách xa tôi khoảng 4 mét, tôi hoảng hốt gọi Jr, Jr … nhưng thay vì chạy về phía tôi, có lẽ vì còn hoảng loạn vì bị quăng đi quá xa, Jr lại cắm đầu cắm cổ chạy tới trước, hình như nó tưởng tôi đang kêu nó từ phía đó, cứ thế nó cứ cắm đầu cắm cổ chạy về trường học nơi tôi làm việc. Mỗi ngày tôi đều đặn chở Jr đi đi về về 4 lần nên có lẽ nó cứ theo con đường đó mà đi. Tôi vội vàng đứng dậy, có 3 thanh niên giúp dựng xe lên cho tôi, tôi còn phải nhận xe, cám ơn họ trước khi phóng xe đi tìm kiếm Jr. Tôi không dám nghĩ họ là người xấu nhưng vẫn phải đề phòng không dám bỏ xe chạy theo Jr, vì nếu là kẻ gian có sẵn chiều khóa trên xe họ có thể đi mất luôn. Ở VN đã từng có tai nạn xe lửa, người chết và bị thương nằm la liệt , đau đớn rên la mà mọi người trong làng gần đó chỉ lo “hôi của” chẳng lo cứu giúp.
Khi đã lên xe nhìn phía trước thì bóng Jr đã mất dạng, tôi phải đi từng bước và hỏi thăm xem có ai thấy Jr chạy ngang qua không? Mọi người đều chỉ cho tôi hướng nó chạy và nói thêm rằng “có một cô gái mặc áo khoác đỏ đi xe đỏ đuổi theo con chó con đang cắm đầu cắm cổ chạy nhanh lắm…” tôi băng qua mọi con đường, nhất là chỗ bùng binh đông nghẹt xe và cầu trời khấn phật đừng cho tôi thấy xác Jr bị xe cán chết. Tội nghiệp cho Jr, nhỏ bé chạy len giữa đám xe cộ xô bồ, cố gắng về với chủ. Cứ vừa đi vừa cầu khẩn như thế, tới trường tôi mong nhìn thấy Jr đang đứng đó nhưng hỏi chú bảo vệ thì chẳng thấy nó đâu. Tôi chạy vòng vòng như một người điên vì ý nghĩ đã mất Jr, sao lúc đó tôi chẳng thấy sợ xe cộ như mọi khi mà chỉ sốt ruột vì Jr. Sau vài vòng tìm kiếm, mọi người đều nói với tôi một câu chuyện như nhau và người sau cùng nhìn thấy bảo rằng nó đã bị cô gái áo đỏ bắt trước tiệm VINA giầy gần trường học tôi làm việc. Jr đã run rẩy trong tay cô gái đó khi bị bắt, trời ơi nghĩ đến đó là tôi lại trào nước mắt vì thương nó, Jr vốn là một con chó nhút nhát mà bây giờ lâm vào cảnh như thế này, tại sao nó đã khôn ngoan chạy về gần đến nơi mà còn bị bắt giữ, sao họ tàn nhẫn với nó như vậy? Không biết nó có hiểu là vì tôi bị tai nạn nên mới làm ngã nó ra đường hay đang tự hỏi “tại sao chủ mình lại mang bỏ mình ra giữa đường như thế này cho người ta bắt mình…”
Buổi trưa về tới nhà tôi chẳng nuốt được dù chỉ một hột cơm, cảm giác ân hận vì đã làm Jr ngã và từ đó mất nó luôn. Giữa Saigon 8 triệu người xô bồ như vậy làm sao tôi tìm thấy nó, suốt ngày hôm đó tôi như người điên dại, ai chỉ đi đâu tôi cũng đi, làm gì tôi cũng làm, bao nhiêu tiền tôi cũng đưa chỉ mong tìm thấy Jr… Jr ơi giờ này đang ở đâu, nó có biết chăng lòng tôi đang tan nát vì mất nó….Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy Jr là khi nó đang run rẩy đứng bên vệ đường kiếm chủ mình, hình ảnh đó cứ ám ảnh tôi trong ngày hôm đó và những ngày kế tiếp.
Sau khi đã tìm kiếm Jr trong tuyệt vọng, tôi mới bắt đầu nhìn thấy các vết trầy xước trên thân thể mình. Tôi ra pharmacy mua vài thứ cần thiết để sát trùng và băng bó vết thương rồi lại tiếp tục việc tìm kiếm cho đến khi màn đêm buông xuống, tôi bất lực thất thểu trở về nhà. Chưa bao giờ tôi đau khổ như đêm hôm đó, đêm đầu tiên tôi mất Jr, đêm đầu tiên tôi nằm ngủ mà nhìn xuống cái cũi bên cạnh giường không còn thấy cái đầu mịn màng của thằng nhỏ nhô lên để tôi có thể hôn lên mỗi khi tỉnh dậy.



THỨ TƯ 9 THÁNG 3 – JR Ở ĐÂU?
Ngày qua ngày tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm Jr, và Jr thì vẫn biệt vô âm tín. Khi không còn sức để chạy kiếm nữa, tôi ngồi đó, thừ người ra với bao giả thiết: nếu người ta bắt Jr vì ham tiền, mang nó ra chợ bán thì tôi còn có cơ hội chuộc lại. Nếu người ta bắt nó chỉ vì thấy nó đáng yêu và muốn nuôi nó trong nhà luôn thì tôi sẽ mất nó muôn đời. Ngày ngày trên con đường đi làm, cũng là con đường tôi đã gặp tai nạn và mất Jr, lòng tôi đau như cắt khi nghĩ không biết giờ này Jr ở đâu, có nhớ đến chủ, có bỏ ăn không?
Tôi bắt đầu in các tờ rơi (flyer) với các chi tiết miêu tả Jr cùng với hình của nó, dáng nó ngồi đó nhỏ bé xinh xắn. Tôi phát những tờ rơi đó cho bao nhiêu là người, những người chuyên buôn chó bị ăn cắp, các bạn tôi, hàng xóm tôi, các học trò tôi và thậm chí một số các ông xe ôm ngồi dọc bên quãng đường khu vực mất Jr. Tôi cũng dán thông báo tìm Jr lên các cột điện, dù ở VN họ đang cấm vì cho rằng quảng cáo làm mất mỹ quan thành phố, chỉ hy vọng cô gái áo đỏ đã bắt Jr có thể nhìn thấy thông tin này mà cho nó về với tôi.



THỨ NĂM 10 THÁNG 3 – CÁC CÚ ĐIỆN THOẠI CHỌC PHÁ
Sau khi các thông tin được phát ra, tôi bắt đầu nhận được khá nhiều cú điện thoại chọc phá. Có những kẻ vô công rỗi nghề đã nhân cơ hội này để chọc phá người khác. Họ cho tôi hy vọng bằng cách hẹn tôi đến chỗ này chỗ nọ để gặp họ chuộc lại Jr, trên đường hối hả đi tôi còn nhận được điện thoại của họ dục tôi đi mau tới nếu không con chó sẽ biến mất. Đến nơi thì đó là một địa chỉ ma, cứ như thế, hết người này đến người kia gọi tôi để chọc ghẹo phá phách. Có người thì nhắn tin “may quá đúng ngày 8/3 có con chó làm mồi, thịt ngon nhưng hơi dai… thôi đừng tìm kiếm làm gì mất công”… trời ơi chỉ có ở đất nước này mới có những con người vô cảm với nỗi đau của người khác như vậy. Tôi sắp sửa phải đi Thái Lan làm việc mà hồn vía như ở trên mây, bài vở dịch thuật thì còn đầy, làm sao tập trung nếu không tìm thấy Jr?
Buổi tối nằm ngủ, tôi vẫn mơ màng nghe tiếng lục lạc của Jr vang lên khi nó chạy qua chạy lại trong nhà. Từ ngày mất Jr, CB cũng buồn thấy rõ, nó cũng bỏ không chịu ăn gì. Khi Jr còn ở nhà thì CB ganh tị đuổi cắn, khi mất nó rồi mặt CB cũng buồn rầu, cứ hít hà như tìm hơi Jr còn vương lại trong giỏ trước xe mẹ.
Vì đã lỡ ký hợp đồng tôi phải tạm quên Jr để tập trung chuẩn bị cho chuyến đi Thái Lan sắp tới, đối tác càng ngày càng gởi nhiều tài liệu hơn vào phút chót. Tôi làm quần quật, cũng may là nhờ bận rộn nên tôi tạm quên bớt Jr để lo công việc. Mỗi đêm tôi chỉ ngủ đúng 3 tiếng rồi chồm dậy vì nhớ Jr, tôi cũng chẳng ăn được gì nhiều, mọi người trong gia đình ái ngại vì tình trạng của tôi, dù tôi đã tự nhủ lòng Jr chỉ là con chó con, mà biết bao nhiêu người cũng mất chó như tôi nên phải cố vượt qua thôi. Tự nhủ thế chứ sau vài phút tôi lại thấy nhớ Jr đến nao lòng, tôi không chấp nhận mất Jr…

THỨ SÁU 11 THÁNG 3 – ĐĂNG BÁO TÌM JR
Một cô nhân viên thấy tôi quá đau khổ hiến kế cho tôi đăng báo tìm Jr, tôi gọi đến đài truyền hình, cô nhân viên tiếp nhận điện thoại đã thốt lên thảng thốt “ấy chết, chị đòi kiếm chó trên TV sao được, người còn chưa kiếm được nữa là chó….” ý cô ta là chó thì có gì quan trọng, người ta còn không có tiền để đăng TV tìm người. Tôi thấy tội nghiệp cho phận chó của ở xứ mình, đúng là xứ mình nghèo quá, con người còn không được coi trọng nữa chi là chó như Jr. Trên đài TV Mỹ họ đang nói về chiến dịch “NO DOGS LEFT BEHIND” của lính Mỹ trước khi rút quân ra khỏi một đất nước chiến tranh có sự can thiệp của quân đội Mỹ, tôi hứa với lòng sẽ không bỏ rơi Jr và sẽ đăng báo tìm nó.
Ngày đầu tiên mục tìm chó lạc xuất hiện trên báo, tôi lại nhận bao nhiêu cú điện thoại chọc phá. Tuy nhiên điều an ủi là ngoài những cú điện thoại của những kẻ vô cảm đó, lại có những cú điện thoại của những người muốn chia xẻ với tôi cách tìm kiếm Jr vì họ cũng đã từng ở trong hoàn cảnh như tôi và đã tìm thấy chó của họ sau một thời gian. Cứ nhìn hình ảnh bé nhỏ của Jr xuất hiện trong mục rao vặt trên báo là tôi lại khóc, vì ai Jr nên nông nỗi này nếu không phải vì tôi………..



THỨ BẢY 12 THÁNG 3 – CUÔI TUẦN KHÔNG CÓ JR
Hôm nay bên cạnh thông báo mất Jr trên báo, xuất hiện thêm một thông báo tìm chó khác. Chỉ khác là con chó này đã 14 tuổi, sún răng…..chó người ta như thế mà còn bị bắt nữa chi là con chó bé bé xinh xinh của tôi. Ngày ngày tôi vẫn nguyện cầu trời phật cho Jr trở về, nhớ lần trước khi tôi đang ở Mỹ Jr đi lạc mất một ngày. Ngày hôm sau trở về nó đã ngơ ngác mãi mới chịu ăn, bây giờ nó đi lạc đã gần cả tuần, nó sẽ ra sao nếu không có tôi. Người ta có lót gì cho nó ngủ hay cho nằm dưới nền đất lạnh. Ai sẽ tắm và mặc áo cho nó khi trời trở lạnh vì lông nó rất ngắn, lại gần đến ngày chích ngừa đợt hai cho nó…..Mọi con đường quanh chỗ tôi đánh mất Jr hầu như đều có thông báo của tôi, đôi lúc tôi thì thầm một mình “ai đó bắt được Jr hãy mang trả cho tôi. Nó nào có ý nghĩa gì với kẻ mới bắt mà nỡ bắt nó xa tôi… rồi nó sẽ ra sao? Buồn quá bỏ ăn mà chết nữa



CHỦ NHẬT 13 THÁNG 3 – NGÀY BUỒN NHẤT
Có lẽ chủ nhật là ngày tôi thấm thía nỗi đau mất Jr nhất, không phải làm việc, thường thì buổi sáng sau khi đi bơi về ba chúng tôi (tôi, CB và Jr) lên sân thượng, tôi nằm võng đọc báo, hít thở không khí trong lành của Saigon trên cao. Còn Jr và CB chạy quanh tôi, thỉnh thoảng hai anh em lại nhảy lên bụng tôi đùa giỡn với nhau. Tôi nhớ Jr rất thích ăn lá cây hoa mười giờ vi có lẽ lá có vị ngọt. Tôi nhớ chủ nhật là nó cứ lẽo đẽo theo tôi khi tôi làm cây trên sân thượng. Khi tôi lau nhà, nếu nói “nằm một chỗ cho mẹ lau nhà” là nó ngoan ngoãn chui vào cái rọ của mình chờ đến khi nhà lau xong mới chui ra. Tôi còn nhớ kiểu nằm với chân xếp như sập gụ của nó, nhớ cách nó giơ hai chân lên cao như một con ngựa con để nhảy vào giỏ…..Bây giờ còn đâu những giây phút êm đềm đó….



THỨ HAI 14 THÁNG 3 – CHUẨN BỊ ĐI THÁI LAN
Chỉ còn một ngày nữa là tôi lên đường đi Thái Lan mà Jr vẫn biệt vô âm tín, tôi phải để lại điện thoại cho cô giúp việc phòng khi có người gọi báo tin chuộc Jr. Người tôi nhừ tử vì làm việc và vì tìm kiếm Jr, tôi sợ mình đuối sức không làm tròn công việc đã cam kết với đối tác.
Sắp đặt tiền sẵn để chuộc JR, điện thoại giao cho cô giúp việc, tôi cố nuốt ít cơm cho có sức, dịch nốt các tài liệu cuối cùng và chuẩn bị valise để ngày mai lên đường. Những khi tôi xếp valise để lên đường đi xa, thường có Jr và CB đùa giỡn bên cạnh, lúc đó tôi cũng đã xót xa vì sự vô tư của chúng, không biết sắp phải xa chủ một thời gian. Lần này cũng xếp valise mà chỉ có CB quanh quẩn bên cạnh, Jr ơi giờ này ở đâu, nỗi nhớ con chó nhỏ kéo lê trong lòng tôi, tôi bất lực nhìn tháng ngày qua đi mà chẳng biết phải làm gì thêm để tìm nó



THỨ BA 15 ĐẾN THỨ SÁU 18 THÁNG 3 – HÀNH TRÌNH BUỒN
Trước giờ ra sân bay lúc 8:00 sáng tôi nhận được tin nhắn của một người xa lạ “có phải đó là chủ con chó đang bị mất không? Tôi đi xe ôm đúng ngày 8/3 thấy có một con chó y hệt như miêu tả bị trẻ con dí chạy qua đường trước chợ Dakao và bị xe taxi cán chết rồi, ông bà đừng tìm kiếm mất công, chia buồn cùng ông bà”…tôi lấy máy gọi lại ngay cho người vừa báo tin, nhưng người ta không nghe máy, nếu thế hy vọng đó lại chỉ là một cú điện thoại chọc phá. Lòng tôi tan nát nếu đó là sự thật, Jr còn sống hay đã chết như lời người ta nhắn, tại sao người ta hẹp hòi không nói chuyện điện thoại với tôi, cho tôi thêm chi tiết về tin xấu đó nếu nó là sự thực? tôi lên máy bay mà ruột gan tơi bời, mà bồn chồn lo lắng không biết cô giúp việc có lo nổi việc kiếm và chuộc Jr khi có người báo tin. May quá dù kiệt sức tôi vẫn hoàn thành tốt công việc được giao. Trong suốt chuyến đi, công việc trôi chảy, thức ăn Thái ngon và lạ miệng, các thành viên trong đoàn đều vui vẻ .. chỉ có điều tôi vẫn khắc khoải là chưa tìm ra Jr. Hàng ngày từ Thái Lan tôi gọi về VN thầm mong có tin tức về Jr nhưng cũng chỉ là những cú điện thoại chọc phá. Đi ngang đền chùa nào ở Bangkok tôi cũng quỳ lậy cầu khẩn cho Jr trở về, tội nghiệp cho các thành viên trong đoàn cứ phải nghe những lời than vãn của tôi về Jr, phải an ủi tôi mỗi khi tôi trào nước mắt khi nhắc tới Jr.
Ngoài giờ làm việc đoàn được đi tham quan thành phố Bangkok, trên đường đi bộ vào các shopping center tôi thấy rải rác vài con chó đi lang thang trên phố, những con chó đó là chó hoang theo giới thiệu của hướng dẫn viên du lịch. Người Thái Lan không ăn thịt chó nên những con chó đó vẫn an toàn rong ruổi trên phố, chỉ lâu lâu có xe chính phủ bắt chúng mang về các “animal shelter” như bên Mỹ để họ nuôi nấng cho đàng hoàng. Nếu là ở VN những con chó to lớn béo tốt đó đã trở thành mồi ngon cho bợm nhậu rồi. Trời mưa lất phất nhẹ, dù đã đến Thái Lan nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên có đợt mưa lạnh như thế vào tháng 3. Tôi thấy lạnh cóng vì những cơn gió đột ngột thổi đến, vì không mang theo áo ấm nhưng cũng có lẽ vì bị xuống sức sau cả tuần tìm kiếm Jr, lấy vội viên thuốc cảm ra uống, tôi sợ mình ốm thì ai đi kiếm Jr đây con ơi….
Các thành viên trong nhóm cố chọc cười tôi và cấm tôi nhắc tới Jr nhưng tôi làm sao quên nó được dù không nhắc tới. Đường phố Thái Lan đông nghẹt người, ban đêm các cô gái ăn sương đứng đầy đường. Theo đa số người Thái Lan, mà tôn giáo chính là Phật Giáo, họ rất coi trọng phụ nữ, dù đó là phụ nữ đã bị lỡ làng hay làm những nghề không tốt trong xã hội, họ vẫn đối xử tử tế tôn trọng chứ không khinh bỉ như ở những xã hội khác vì họ tin đó là cái nghiệp mà những người đó phải trả. Thật là những ý nghĩ đầy tính nhân bản.
Rồi ngày cuối cùng ở Thái Lan cũng tới, tôi lên máy bay về VN, vẫn hy vọng ở nhà đã kiếm ra Jr và muốn cho tôi một “surprise”. Mọi khi về đến nhà là có Jr và CB ra đón, như thường lê, hai đứa sẽ nhào tới cố gắng hôn lên má tôi hoặc liếm tay chân tôi để tỏ bày tình cảm. Hôm nay tôi về đây, chỉ có mình CB ra mừng, còn Jr đang ở phương nào, còn sống hay đã chết Jr ơi!



THỨ BẢY 19 VÀ CHỦ NHẬT 20 THÁNG 3 – TUYỆT VỌNG
Lại một cuối tuần buồn ủ rũ vì vắng Jr, hình như tôi đã sức tàn lực kiệt trong việc tìm kiếm Jr. Nhưng tôi không hoàn toàn tắt hy vọng vì Mai, bạn tôi, vẫn nói là nó sẽ về với tôi nhưng chỉ muộn thôi, tôi lại hy vọng dù là hy vọng trong tuyệt vọng.
Cũng như mọi khi, cuối tuần khi rảnh rỗi hoàn toàn là tôi lại nhớ Jr nhiều hơn, khi lên sân thượng tưới cây, lúc xuống bếp lấy đồ ăn, lúc nào nó cũng lẽo đẽo theo tôi như một cái đuôi. Thỉnh thoảng đang chơi với CB dưới phòng khách, chợt nhớ tới tôi, nó lại hoảng hốt lên tìm, sau đó mới yên tâm xuống chơi đùa tiếp. Tôi có giận phát vào đít nó thì nó cũng vẫn xà vào tôi liếm láp như xin lỗi tôi, hỏi tại sao tôi không yêu nó được?
CB cũng hàng ngày sục sạo vào giỏ xe tìm Jr và ánh mắt nó như đang hỏi tôi “mẹ ơi mẹ mang em con đi đâu sao lâu quá không mang nó về hả mẹ?” và tôi vẫn phải tránh nhìn ánh mắt của CB mỗi khi nó khóc và nhìn tôi như vậy.

THỨ HAI 21 THÁNG 3 – CỐ GẮNG QUÊN JR
Hôm nay tôi hầu như hoàn toàn tuyệt vọng trong việc tìm kiếm Jr, các cô bạn an ủi đủ cách cũng không làm tôi vơi nỗi đau về nó. Trời hôm nay mưa lớn làm tôi lại nhớ tới Jr nhiều hơn, tôi nhớ mỗi khi trời mưa, tôi mặc “poncho” trùm kín Jr và CB, hai đứa ngồi trong giỏ nép sát vào nhau vì lạnh và sợ ướt, có khi mưa to nước ngập đến đầu gối, xe chết máy phải đẩy bộ, nước bắn tung tóe khi có xe qua lại, hai đứa run rẩy vì nước đã ngang gần tới giỏ… thương ơi là thương. VN mình nghèo quá, sau mấy chục năm nước vẫn ngập sau một cơn mưa chẳng lớn lắm. Hôm nay tôi biết là tôi phải bắt đầu sắp xếp lại cuộc sống như cũ cho dù mất Jr, nếu tiếp tục tình trạng này có lẽ tôi sẽ kiệt sức mà chết thôi.



THỨ BA 22 THÁNG 3 – HOÀN TOÀN HẾT HY VỌNG
Tôi nghĩ là tôi mất Jr thật rồi, các tên chuyên buôn chó ăn cắp nói với tôi “thôi chị ơi khỏi kiếm, nếu người ta cần tiền bán ra thì chỉ trong vòng 3 ngày là tụi em kiếm ra cho chị. Kiểu này là họ nuôi luôn trong nhà rồi, chị đừng phải tìm kiếm mất công và mất tiền. Dù họ khuyên nhủ tôi như thế theo kinh nghiệm có được,tôi vẫn tự nhủ lòng sẽ tiếp tục tìm kiếm Jr cho dù tôi có tốn kém thêm tiền bạc và công sức. Buổi tối tôi lại lang thang khắp các con đường gần nhà để dán tờ rơi lên các cột điện trong thành phố. Bình thường tôi rất sợ sự mất an ninh của SG buổi tối mà sao những đêm đó tôi hầu như chẳng thấy sợ gì, lòng khát khao phải kiếm ra Jr đã cho tôi sự can đảm để dong duỗi trên khắp nẻo đường dù đa số các nhà dân đã đóng cửa đi ngủ. Ai đó đang cầm giữ Jr của tôi có biết tôi đang đau khổ và tuyệt vọng tới chừng nào không? Làm ơn thả nó về với tôi…..
Thế là đúng hai tuần từ ngày tôi lạc Jr, kể từ hôm đó là những ngày dài nặng nề kéo lê tôi trong nỗi ân hận khôn cùng, nếu hôm đó tôi để nó ở nhà không chở ra đường, nếu hôm đó tôi không đi quá nhanh và thắng gấp để làm ngã nó ra đường, nếu tôi đừng tiếc chiếc xe Vespa mà lao ra phía trước tìm nó ngay thì có thể tôi đã không mất nó…bao nhiêu cái “nếu” cứ hiện lên trong đầu tôi mỗi ngày khi tôi đi ngang qua con đường thường đi mỗi ngày. Tất cả là lỗi của tôi!





THỨ TƯ 23 THÁNG 3 – NGÀY VUI NHẤT TRONG NHỮNG NGÀY VUI
Sáng nay là ngày đầu tiên tôi quyết định đi tập lại Yoga sau 15 ngày ngưng tập, phần vì thương tích đầy người, phần vì chán nản vì mất Jr. Các vết thương trên đầu gối, trên khuỷu tay đã lên da non, cô giúp việc mua vài lát nghệ và nhắc nhở tôi bôi vào chỗ da non cho khỏi có sẹo. Tôi đã giận dữ vô lý nói với cô ta “sẹo thì ăn nhằm gì so với việc mất em, kệ tôi..” nghĩ lại thấy thật ân hận với người đã lo lắng cho mình. Các vết thương trên da thịt tôi đã lành nhưng trái tim tôi tan nát vì mất Jr, bao giờ thì vết đau này mới được hàn gắn.
Sau khi tập yoga về, tôi nhận được một cú điện thoại thông báo chỗ người ta đang nuôi Jr. Vì bị lừa gạt và chọc phá nhiều quá tôi đã nói như mếu trong điện thoại “chị ơi, nếu chị biết thông tin thật thì chỉ tôi, tôi kiếm được nó tôi xin tạ ơn chị. Nếu chị giỡn thì vui lòng ngừng lại vì tôi đang đau khổ lắm, tội nghiệp đừng gạt tôi vì có nhiều người gạt tôi lắm rồi”. Người đàn bà đó giọng chất phác bảo đảm với tôi là đúng là cô đi xe Honda màu đỏ, hay mặc áo khoác đỏ đã bắt Jr và mang về xóm này. Cô này ban đầu cũng có ý tốt bắt giùm Jr để trả lại cho tôi, sau đó không kiếm thấy tôi nên quyết định nuôi Jr cùng với bầy chó 3 con của cô ta, bây giờ nuôi một thời gian rồi nên cảm thấy thương quá không muốn trả lại. Tôi vội vàng bỏ việc sở, chạy đi ngay dù họ hẹn hai giờ trưa, tôi không thể chờ đợi thêm một phút giây nào để gặp con. Tôi định sẽ tìm đến chỗ giam giữ Jr, ngồi trước cửa nhà họ trực chờ cho đến khi họ mở cửa để lậy lục xin trả nó lại cho tôi. Hóa ra cái nhà bắt và cầm giữ Jr chỉ cách nhà tôi có một con phố, trong hẻm sâu tôi lầm lũi đi tìm số nhà người ta cho. Tôi mạnh dạn gõ cửa và kêu tên cô gái đã bắt Jr (dĩ nhiên theo thông tin cung cấp bởi người đàn bà đã điện thoại cho tôi), cô ta mở cửa ra nhưng chẳng thấy Jr đâu, lại lo lắng tiếp….sau một hồi nói chuyện, cô ta nói đã cho Jr cho một người cậu nuôi. Tôi bồn chồn không biết có phải cô ta lại thoái thác chuyện trả Jr lại cho tôi, nhưng tôi mừng vì đây đúng là cô gái đi sau tôi khi tôi bị ngã xe. Bây giờ chỉ còn trông cậy vào lòng thương cảm của cô ta để trả lại Jr cho tôi. May quá nhà cậu cô ta ở ngay đối diện, tôi theo cô ta qua đó và sau khi chất vấn tôi một hồi, hai vợ chồng ông cậu đã dẫn tôi vào buồng nhốt Jr và 3 em chó nữa. Jr chạy lại phía tôi quấn quýt mừng rỡ, hình như hai khóe mắt nó tuôn ra hai dòng nước mắt, có lẽ nó đang khóc mừng vì gặp lại tôi. Chỉ đến khi nhìn thấy Jr và ôm nó vào lòng tôi mới biết chắc rầng tôi lại có nó, cám ơn trời phật đã cho tôi được gặp lại Jr khi tôi không còn chút hy vọng nào nữa.
Tôi và JR trở về nhà, ai cũng mừng từ cô giúp việc đến CB. CB run rẩy khi gặp lại Jr, cả cô giúp việc cũng vui ra mặt. Jr được đem đi tắm dù nhà người ta cũng nuôi con tử tế và giữ nó rất sạch. Khi trả lại nó cho tôi, hai vợ chồng người bắt giữ nó mắt đỏ hoe vì thương nó, họ tử tế không đòi hỏi một khoản tiền nào, tôi chỉ phải thưởng cho người đàn bà đã cho tôi thông tin về Jr.
Tối hôm đó, chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc khi lại có Jr bên cạnh. Giữa đêm giật mình thức dậy, tôi lại tìm Jr, sờ vào người nó để biết chắc rằng đây là sự thật chứ không phải là trong mơ. Ngày mai tôi sẽ đem Jr qua cám ơn hàng xóm, những cửa tiệm quanh nhà đã cho tôi dán nhờ thông báo tìm nó. Cả ông Bác Sĩ Thú Y đối diện nhà, người mà tôi biết Jr không thích tí nào vì chuyên môn đè nó ra chích, cũng ngậm ngùi khi biết tôi lạc nó và vui lòng cho tôi dán tờ thông báo tại phòng mạch của ông. Rồi tôi cũng phải đến chùa tạ ơn trời đất và đức phật đã đáp lời nguyện cầu của tôi.
Đến bây giờ tôi mới cảm thấy việc hàng xóm nhiều chuyện ở xứ mình đôi khi cũng gây bực mình nhưng trong trường hợp “nhiều chuyện” này thì quả là quá hiệu quả vì nếu họ không nhiều chuyện mà báo cho tôi thì muôn đời tôi cũng chẳng gặp lại Jr được. Tôii hạnh phúc ôm Jr vào lòng, con chó bé bỏng lưu lạc của tôi. Cầu xin ơn trên phù hộ cho tôi được sống giản dị yên bình cùng Jr và CB, hai chú chó nhỏ bé của tôi, trong suốt quãng đời còn lại





Từ hôm qua tới giờ khi trở về nhà, Jr cũng hơi ngơ ngác, có lẽ vì nó nhớ 3 con chó bạn đã sống cùng nó trong 15 ngày qua, nhất là trong ba em chó đó có một em là giống cái nên nó xao xuyến cũng không có gì lạ. Chỉ buồn cười là trong khi tôi lo lắng từng ngày thì nó được người ta nuôi nấng sung sướng, ăn ngon, có nhiều bạn chơi cùng và nhường nhịn nó hơn là anh CB chuyên ăn hiếp đuổi cắn em vì ghen với em được chủ cưng chiều hơn.
Việc không phải trả tiền chuôc Jr về là chuyện rất hiếm ở VN, thường thì người bắt chó sẽ tìm gặp chủ con chó để thương lượng khoản tiền phải trả cho họ, và khoản này cũng không phải là ít. Đang chơi đùa với CB và Jr thì ông bà giữ nó lại đến để thăm nó, họ nói nó mới đi có hôm qua mà hôm nay đã thấy nhớ và họ còn đòi baby sit Jr nữa chứ “nếu chị có đi đâu lâu ngày cứ gởi nó cho vợ chồng tôi trông giùm vi tụi tôi không có con nên cưng chó lắm…” Tôi nghĩ nếu không có bà hàng xóm “nhiều chuyện” của họ thông báo cho tôi, có lẽ họ đã giữ nuôi nó luôn rồi. Ở VN đôi lúc chúng ta bực mình vì hàng xóm hay dòm ngó nhà mình và biết đủ thứ chuyện, nhưng trong trường hợp này, tôi phải cám ơn bà hàng xóm “nhiều chuyện” kia, nhờ thế tôi mới có ngày vui hôm nay. Tôi hạnh phúc ôm Jr vào lòng, con chó bé bỏng lưu lạc của tôi, cho đến bây giờ tôi cũng không ngờ là nó có ảnh hưởng lớn với tôi như thế.
Saigon March 25th, 2011

MẸ TÔI







Nếu phải viết gì về mẹ thì việc đầu tiên tôi muốn là tri ân mẹ tôi về những kiến thức mẹ đã đầu tư cho các con dù mẹ không là người học rộng nhưng hiểu nhiều. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao một người ít học như mẹ tôi lại có lòng quan tâm sâu sắc đến việc học của các con như vậy.
Khi các con bắt đầu bước sang bậc trung học, mẹ đã không quản ngại tiền bạc cho chúng tôi học thêm bất cứ khóa học ngoại khóa nào để trau giồi thêm kiến thức ngoài các bài học chính thức ở trường. Tôi vẫn nhớ rõ, muốn học gì mẹ cũng cho tiền, từ Anh Ngữ ở Hội Việt Mỹ (Vietnamese American Association) đến Pháp Ngữ ở Trung Tâm Văn Hóa Pháp (Centre Culturel de Francais), rồi đến các khóa luyện thi Toán, Lý, Hóa. Mẹ tôi rất chiều con nhưng cũng nghiêm khắc vô cùng, hình như chúng tôi sợ mẹ tôi hơn bố tôi nhiều, tất cả mọi việc bà đều chiều lòng con miễn sao học hành giỏi là được. Mẹ đưa ra nhiều giải thưởng bằng hiện vật để khuyến khích anh em chúng tôi đạt điểm cao, bảng danh dự trong học tập hoặc từ bỏ những thói quen không tốt. Thí dụ khi còn bé tôi hay viết chữ h nhưng bên hông lại hơi ẹo vào giống chữ k nên mẹ đã khuyến khích tôi tập viết chữ h bao nhiêu là trang giấy để cuối cùng được mua tặng một váy đầm đẹp. Do tôi là người thích điệu từ bé, mặc váy hồng mà thắt ribbon khác màu là tôi không chịu đi học, và mẹ tôi đã đánh đúng tâm lý của con.
Tiền học thì cho đều đặn nhưng tiền ăn diện thì có chừng mực ,
mỗi tháng bao nhiêu là đúng bấy nhiêu thôi, không hơn không kém. Tôi vẫn nhớ nếu muốn may mặc thêm tôi đã phải nhịn tiền quà sáng để có tiền mua vải và trả công may.
Mẹ tôi tuy ít học nhưng có tầm hiểu biết rộng và cư xử rất lịch thiệp với mọi người, trước khi lấy mẹ tôi bố tôi đã có một đời vợ môn đăng hộ đối do ông bà nội sắp xếp. Bà má lớn tôi là một trong những người đàn bà VN đầu tiên được học trường Tây, hai gia đình đều rất giầu có. Nghe nói ông nội tôi có hàng trăm chiếc xe kéo và trong nhà đầy kẻ hầu người hạ. Ông nghiện thuốc phiện và thuốc phiện ông hút phải là thứ ngâm dưới giếng lâu ngày lấy lên mới chịu, đó chỉ là những thông tin duy nhất tôi biết về ông nội vì ông đã mất rất sớm khi bố mẹ tôi chưa lấy nhau. Đa số các cuộc hôn nhân ngày xưa hầu như đều được sắp đặt nhưng cũng tồn tại lâu dài. Dù hai người không yêu nhau, nhưng sau khi đã có với nhau vài mặt con thì cả hai đều cố giữ cho yên bề gia thất. Nhưng bố tôi thì khác, sau khi có với nhau 3 mặt con, bố đã chia tay người vợ đầu tiên vì theo lời bố kể bà cũng là con nhà giàu và học cao nên cũng rất là bướng bỉnh không nhường nhịn ai hết. Thêm một chi tiết khác nữa là bà má lớn này của tôi không đẹp và hơi thô kệch, chỉ được cái là dân nhà giầu học cao, còn bố tôi dân học trường Bưởi, lịch lãm đẹp trai như Clark Gable trong “Gone With The Wind” nên việc hai người chia tay cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhiều lúc nghĩ lại tôi cũng thấy thương bà má lớn vì bà chỉ biết mình bố tôi và sau khi chia tay với người chồng đầu tiên và duy nhất, bà cũng chẳng còn lấy ai nữa. Theo họ hàng kể thì bà vẫn còn yêu bố tôi lắm cho đến khi nhắm mắt lìa đời vẫn luôn nhắc tới dù rất hận bố.
Lại nói về mẹ tôi, mẹ cũng đã có một đời chồng khi lấy bố tôi nhưng tôi chưa thấy ai nể và yêu vợ như bố tôi yêu mẹ. Theo lời mẹ kể thì trước khi lấy bố, mẹ rất mê các tác phẩm văn học của ông Lê Văn Trương, một nhà văn nổi tiếng với nhiều tác phẩm văn học như: Đứa con hạnh phúc, Hai đứa bé mồ côi, Ba ngày luân lạc, Một người cha, Tôi là mẹ….. Ông Lê Văn Trương lúc đó cũng đã có gia đình, chẳng hiểu mẹ tôi và ông Trương gặp nhau trong hoàn cảnh nào, mà ông Lê Văn Trương đã thuyết phục được bà vợ lớn đi hỏi cưới chính thức mẹ tôi cho ông. Nghe nói dù có đám cưới rước dâu đàng hoàng nhưng bà ngoại tôi cũng đã khóc hết nước mắt vì kỳ vọng rất nhiều vào đứa con gái xinh đẹp và giỏi giắn nhất nhà, rốt cuộc lại đi làm lẽ người ta. Đám cưới xong mẹ chỉ sống một thời gian ngắn với ông Lê Văn Trương, chẳng phải vì bị bà vợ lớn lên mặt với mẹ vì bà rất lành, mà vì mẹ chán cái cảnh nhà văn khi thì tiền đầy túi lúc bán được sách, khi thì không đồng xu vì sách ế. Mẹ tôi và bà vợ lớn của ông Trương đối xử với nhau rất thân tình, và cho mãi đến gần đây con gái út ông Trương là chị Vân cũng vẫn ghé thăm mẹ và mua quà biếu mẹ. Tôi khâm phục mẹ tôi vì ở thời điểm đó mà đã dám làm những gì mình thích và sống hết mình với một mối tình, chẳng sợ ai dị nghị. Dù đã chia tay và không có con với nhau, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng đó là một mối tình đẹp của mẹ và mẹ vẫn luôn nói về ông Trương với vẻ tôn kính đầy ngưỡng mộ.
Rồi bố mẹ tôi gặp nhau, lấy nhau, có với nhau 4 mặt con và đã sống hạnh phúc với nhau cho đến cuối đời. Dĩ nhiên với ngoại hình bắt mắt và các chức vụ cao cấp bố đã nắm giữ, bố tôi đã được nhiều cô trẻ đẹp xinh xắn theo đuổi nhưng đó cũng chỉ là những mối tình vụn vặt qua đường. Tôi nhớ đã từng được các cô phải lòng bố tôi bím tóc, mua búp bê, mua váy đầm đẹp cho…nhưng tôi chưa bao giờ oán trách bố tôi về việc có nhiều bóng hồng mà còn nghĩ là bố tôi xứng đáng được như thế. Ông đẹp trai, tài giỏi và quan trọng nhất là vì bố tôi không bao giờ đối xử tệ bạc với mẹ tôi dù đôi lúc tôi đã từng chứng kiến mẹ đòi ‘hỏa thiêu” xe hơi của bố khi nổi cơn ghen.
Bố tôi là một người đàn ông tế nhị, học rộng hiểu nhiều, Anh Pháp thông thạo. Sống với mẹ tôi mấy chục năm cho đến khi mất, tôi không bao giờ thấy bố nói nặng với mẹ một lời. Một điều làm tôi rất nể phục bố tôi là ông luôn tôn trọng cái khoảng trời riêng của mẹ, đó là cái tủ sách mà mẹ cất giữ các tác phẩm của nhà văn Lê Văn Trương. Mỗi khi mẹ lấy sách ra đọc, tôi không biết bố tôi có cảm thấy khó chịu hay không, nhưng chưa bao giờ bố tôi hành xử như đa số những người đàn ông khác, bắt vợ mình phải hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ. Có thể vì bố tôi rất tự tin về bản thân mình, nhưng cũng có thể ông trân trọng những kỷ niệm mà mẹ đang ấp ủ cho riêng mình.
Mẹ tôi cũng thuộc hàng các thiếu nữ đẹp và lịch lãm của Hà Nội thời đó, mẹ chuyên mặc áo gấm, vấn tóc trần và đi hài rất lịch lãm. Bây giờ mỗi khi nhắc tới Hà Nội, lúc nào mẹ cũng thở dài “còn đâu những con người lịch lãm của Hà Nội ngày xưa!”….với một ánh mắt đăm chiêu như thầm luyến tiếc quá khứ.
Bố con tôi thường hay chọc mẹ, mỗi khi mấy bố con muốn nói trộm không cho mẹ nghe thì nói bằng tiếng Pháp hoặc tiếng Anh với nhau, mẹ cứ nhìn và nói “bố con ông thầm thì cái gì như bán bạc giả thế?” thì bố lại bảo chúng tôi “sous – entendu (hiểu ngầm nhé)?”, làm mẹ rất giận nhưng tôi đoán là trong lòng mẹ đang hãnh diện vì đám con mình giỏi hơn mình.
Mẹ tôi cũng là người rất thích chưng diện, áo “décolleté” cổ bà Nhu mẹ có rất nhiều. Tôi vẫn nhớ mẹ hay ghé tiệm áo dài nổi tiếng Khoa Thi ở đường Gia Long để may áo dài, những chiếc áo cổ bà Nhu bằng soir Pháp, có thêu quanh cổ với các mầu ton sur ton rất nhã nhặn. Bố tôi cho mẹ và chúng tôi một cuộc sống hết sức sung túc và hạnh phúc, mẹ tôi chỉ việc chăm con, đi mua sắm khi thì vòng cẩm thạch khi thì nhẫn kim cương. Nhưng cuộc đời không phẳng lặng như thế mãi, sau biến cố 1975, khi cả gia đình chúng tôi đang chờ công ty bố đã làm việc Société D’oxygène D’acétylène D’extrême Orient bảo lãnh cho những người trong ban giám đốc đi Pháp thì bố được phát hiện bị ung thư thực quản và mất sau đó vài tháng. Tôi có cảm giác từ ngày bố mất, cuộc đời mẹ tôi kể như cũng khép lại. Từ cái ngày định mệnh đó, mẹ đã phải mang bán từng thứ trong nhà, cả những chiếc áo dài đẹp của mẹ, với giá rất rẻ cho những người từ Hà Nội vào để lấy tiền nuôi các em tôi tiếp tục đại học. Bán mãi cũng hết, từ một người đẹp Hà Nội đài các, được chồng cưng chiều và lo lắng tất cả, mẹ tôi đã quyết định ra lề đường ngồi bán trà đá và chuối lẻ cho xích lô và các bác xe ôm. Quyết định của mẹ làm anh em tôi thật sự “shock” nhưng biết làm sao khi tôi thì đã lấy chồng có con nhỏ, chồng đang cải tạo, không giúp gì được cho mẹ. Anh tôi cũng đang trong trại cải tạo, hai đứa em thì đang dở dang chương trình đại học.
Có lẽ mẹ tôi nhớ lời trối trăn của bố tôi trước khi mất “dù trong hoàn cảnh nào cũng phải cho các con học hành đến nơi đến chốn, bằng cấp của chế độ nào chỉ có giá trị trong chế độ đó thôi…” nên mẹ tôi thúc giục các con phải học để có được bằng cấp trong xã hội mới và mẹ đã thành công khi tất cả các con đều có trong tay tấm bằng đại học.
Mẹ tôi là người đàn bà can trường, sống không dựa vào ai, không kêu ca khi khó khăn khổ sở, cứ lầm lũi chịu đựng vì con. Mãi đến những năm sau này khi con cái làm ăn thành công, mẹ mới thực sự có một cuộc sống ổn định và sung túc về tài chánh. Nhưng ngược lại lúc nào cũng lo cho con, lúc thì “sao con Chung nó cứ lo làm không lo ăn gầy quá lại ho lao chết…” hoặc “thằng Việt sao bụng nó hồi này to ra, hay nó bị bệnh gan mà không đi khám, còn con phải nuôi….”Bà đâu có biết các con, đứa thì ăn kiêng để khỏi mập, đứa thì nhậu nhiều bụng to vì bia… nhưng cứ thế mà lo… thật là tội nghiệp.
Mẹ tôi hay lấy cái học và sự nghiệp của con làm điều hãnh diện, những ngày con gái tôi còn ở VN khoảng hơn hai chục năm trước, khi VN mới bắt đầu có máy vi tính (computer). Cháu có bạn trai tới chơi, bà ra “điều tra” tông tích và việc làm của thằng bé, thấy nó nói làm trong lãnh vực vi tính, bà cho ngay một câu “mẹ con bé Vy cũng học ưu tính đấy” thay vì vi tính thì bà “phang” là ưu tính làm con bé thẹn đỏ cả mặt với tên bạn trai mới quen. Rồi khi tôi làm giám đốc cho các công ty nước ngoài, mỗi khi dặn bà “mẹ nhớ đón coi trên TV họ có phỏng vấn con lúc 19:00 đấy” thế là bà ra công viên không những bắt các bà bạn tối phải đón xem mà hôm sau còn phải cho bà “lời bình” nữa bà mới chịu. Từ đó có lên TV nữa tôi cũng chẳng dám báo cho bà biết vì bà hay làm rùm beng và lấy đó làm điều hãnh diện cho mình.
Có lẽ vì cuộc sống tình cảm của bà cũng lãng mạn và truân chuyên, và có lẽ bà cũng đánh hơi thấy con gái mình cũng lãng mạn không kém nên khi tôi mới 21 tuổi vừa quen ông chồng tôi là bà giục “sao cứ đi chơi mãi mà không thấy bố mẹ nó đến nói chuyện..” thế là tôi phải nói với ông chồng tôi mời bố mẹ ông tới. Chẳng bao lâu sau bà ra tối hậu thư “đi chơi mãi thế này đâu có được phải tính chuyện cưới hỏi chứ….” Thế là mới có 22 tuổi tôi đã “phải” lên xe hoa về nhà chồng, hậu quả là chưa kịp tìm hiểu kỹ thì đã phải tra chân vào còng và chúng tôi đã chia tay nhau sau đó. Sau khi hôn nhân của tôi đổ vỡ, bà vẫn đâu có chịu yên và vẫn không ngừng tìm kiếm chồng cho tôi, nào là con bà này ở Pháp mấy mươi năm bây giờ nhà cửa ổn định, nào là con bà kia là kỹ sư mới về chơi từ Mỹ……cứ như là mình là Tiên Nga ai cũng phải chịu. Dĩ nhiên là tôi từ chối tất cả các “mối” của bà, thì bà lại giận dỗi phán một câu muôn thưở “cô chỉ thích bắt con chim đang bay chứ không thích con chim đang đậu….”. Cho đến tận bây giờ quen ai bà cũng “thẩm vấn” đủ kiểu, y hệt như lúc tôi mới 20, đến nỗi tôi không dám cho bà gặp ai. Có anh bạn nào thắc mắc “sao em chẳng bao giờ giới thiệu anh với má…” thì tôi nói ngay “anh mà đòi gặp má là má bắt anh cưới ngay đấy….thế là hết hồn, hết vía và từ bỏ ý định gặp má ngay.
Tính đến hôm nay thì mẹ tôi vừa tròn 93 tuổi, trừ đôi lúc bị mệt tim thôi, còn mỗi ngày bà tự đi bộ ra công viên tụ họp với các bà bạn (đa số đều nhỏ hơn bà 10 tuổi là ít nhất) để tập thể dục và trò chuyện. Mẹ tôi là người tự lập, tất cả mọi việc đều tự làm lấy, kể cả khi đau bệnh phải đi bác sĩ cũng không muốn làm phiền các con. Có BS đã phải thốt lên “ấy chết cụ 93 rồi mà sao không có ai dẫn đi…đi một mình ngã thì nguy hiểm lắm…” mẹ tôi chỉ cười “các cháu nó bận lắm BS ạ…” thật ra thì bận cũng phải thu xếp được nhưng bà có báo ai đâu mà biết, cứ tưởng bà sang hàng xóm chơi hóa ra bà đi bác sĩ.
Bà biết rồi cũng đến ngày bà trăm tuổi nên đã chuẩn bị sẵn một lô đất cạnh phần mộ của bố tôi, chúng tôi vẫn đùa “mẹ ơi, cả mấy chục năm mẹ đã ăn hiếp bố rồi, bây giờ bố đã xuống suối vàng, mẹ lại quyết định mai mốt nằm cạnh làm sao bố có tự do nữa….thế là bà lại mắng yêu “tiên sư bố chúng mày”. Bà cũng chuẩn bi một tấm hình mà bà tâm đắc, phóng thật to nói là để mai mốt bỏ lên bàn thờ, làm di chúc căn nhà cho các con, và có lẽ cũng để lại giấy tờ căn dặn phải làm gì khi cụ mất….Những sắp đặt của bà làm các con chạnh lòng chua xót. Tôi không dám nghĩ đến ngày đó dù biết rằng trước sau gì thì ngày đó cũng phải đến. Chỉ thầm cầu nguyện nếu tới phần số thì mong cho mẹ được ra đi thanh thản trong giấc ngủ, đừng bắt mẹ tôi phải chịu đựng đau đớn vì cả đời mẹ tôi đã hy sinh quá nhiều cho con cái rồi.
Cuối bài tôi xin trích lời bình của tác giả TUỆ LÃNG – Thạc Sĩ Ngôn Ngữ Học viết về ông Lê Văn Trương, một nhà văn nổi tiếng một thời, đã làm bao trái tim rung động trong đó có trái tim của người mẹ yêu quý của tôi
“Lê Văn Trương là một mẫu nghệ sĩ “Sống để Viết” và “Viết để Sống”. Gần 60 năm tận hiến, Lê Văn Trương đã để phong cách sống của mình, cuộc đời “hoành tấu giang hồ” của mình hằn dấu rất rõ trên những trang văn. Triệu Xuân đã viết “Văn xuôi VN giai đoạn 1930-1945 nổi bật lên hai văn đoàn. Văn đoàn thứ nhất có trên dưới chục người, do nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam sáng lập, mang tên Tự Lực Văn Đoàn. Văn đoàn thứ hai, thực ra chẳng có đoàn nào cả, chỉ có một người, một người một cõi nghênh ngang nhưng số lượng tác phẩm xuất bản, số lượng độc giả say mê tìm đọc không thua kém gì văn đoàn thứ nhất, ấy là nhà văn LÊ VĂN TRƯƠNG.”




SAIGON BÂY GIỜ

Tôi sinh ra ở Hà Nội nhưng chỉ sống ở Hà Nội 3 năm , sau đó lếch thếch theo bố mẹ cùng đoàn người di cư vào Nam năm 1954 sau khi Hiệp Định Geneve được ký kết chia cắt hai miền Nam Bắc bằng vĩ tuyến 17 . Chúng tôi may mắn được di tản (evacuation) bằng máy bay chứ không phải cực khổ như những đồng bào khác di tản bằng “tàu há mõm”. Tất cả những ký ức về Hà Nội tôi đều không nhớ gì vì lúc đó còn quá nhỏ, nhưng hầu như các kỷ niệm về nơi chôn nhau cắt rốn của tôi vẫn luôn được bố mẹ tôi nhắc đến trong các câu chuyện hàng ngày. Tôi chỉ biết nhà tôi ngày xưa ở phố Mai Hắc Đế, mẹ tôi hay đi chợ Đồng Xuân, mùa rét Hà Nội rất lạnh và mẹ luôn phải trang bị cho chúng tôi nào là manteau nào là mũ len để chống lạnh…nhưng theo mẹ tôi Hà Nội tết thì rất đẹp và khác lạ so với Saigon. Theo mẹ Tết Hà Nội đẹp vì là đúng vào mùa rét nên mọi người có cơ hội diện đồ lạnh rất sang trọng và lịch sự, hoa đào thì nở rộ khắp nơi. Ngày đó đào chỉ có ở Hà Nội, mãi sau này mới được du nhập vào miền Nam. Chuyến di cư của gia đình chúng tôi vào Nam được đánh dấu bằng sự ra đời của thằng em út và tên của nó, Đào Nam Việt, hầu như đã được đặt theo hoàn cảnh di cư vào Nam của chúng tôi lúc đó.
Do còn quá nhỏ nên chúng tôi chẳng có ý thức gì về việc phải bỏ quê hương mà đi, chỉ biết rằng lúc mới vào Saigon phải thuê nhà ở Bầu Sen để ở, đó là một khu tương đối tồi tàn so với Saigon hoa lệ. Chúng tôi đã chào đón đứa em út được sinh ra tại bệnh viện Từ Dũ ở Saigon, ngày bố cho chúng tôi vào thăm mẹ sau khi mẹ sinh em bé, thấy người bà toàn thuốc đỏ, hỏi bố bố bảo em lớn quá nên mẹ phải sinh mổ. Mẹ vẫn có vẻ đạu đớn sau khi sinh em, nhưng niềm vui được có thêm một đứa em nữa để cùng chơi đùa khiến chúng tôi quên cả sự chịu đựng của mẹ.
Bốn anh em chúng tôi lớn lên trong sự chăm sóc nâng niu của bố mẹ, hay đúng hơn sự nuông chiều của bố và sự nghiêm khắc của mẹ. Tôi nghe bố mẹ cứ nói về những người trong gia đình còn ở lại miền Bắc, bố là con một của ông bà nội nên không còn anh em gì ngoài đó, nhưng mẹ còn một cô em gái vẫn ở lại theo chồng để giữ nhà Mai Hắc Đế. Cô tôi (đúng ra theo người Bắc phải gọi là dì vì là em mẹ) là vợ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, tác giả bài Nỗi Lòng (Yêu ai yêu cả một đời…..) chắc hẳn ngày xưa bà ngoại tôi cũng điên đầu vì mấy cô con gái tính cách đều lãng mạn, toàn thích lấy chồng nghệ sĩ. Tôi vẫn hay nghe bố mẹ tôi nói về việc cô tôi ở lại thiếu thốn đủ bề, nhưng muốn giúp đỡ gì cho cô không thể gởi trực tiếp ra Hà Nội mà phải gởi qua Pháp làm trạm trung chuyển trước khi tiền hay quà tới được Hà Nội. Cứ thế thỉnh thoảng lại thấy bố mẹ gởi tiền qua Pháp để chuyển đi Hà Nội cho cô, trong đó gói ghém cả thương xót lẫn tức giận vì không nghe lời theo ông bà vào Nam.
Thế rồi anh em tôi dần lớn lên, hai đứa con gái (tôi và cô em gái) đều thi đậu vào Trưng Vương, con trai (ông anh và thằng em út) thì vào Võ Trường Toản, sau đó đứa học luật, đứa học khoa học, đứa học kế toán…..
Sau hiệp định Geneve chia đôi đất nước, chiến tranh hầu như vẫn tiếp diễn nhưng anh em chúng tôi chẳng màng gì tới chiến tranh vì vẫn sống trong nhung lụa, được cô lập hoàn toàn với cuộc chiến. Bố tôi có thời gian làm Chủ Sự bộ Canh Nông, căn nhà chúng tôi ở do chính phủ cấp là một căn villa rộng ngay ngã tư Hồng Thập Tự - Mạc Đĩnh Chi, chúng tôi đã có một thời thơ ấu tuyệt vời trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm này. Chỉ mãi đến năm Mậu Thân, khi Saigon bị pháo kích và tấn công, chúng tôi đã phải nấp vào một kho hàng của sở bố để tránh đạn pháo kích, lúc đó chúng tôi mới bắt đầu có khái niệm là chiến tranh đã đang đến gần.
Chiến tranh cứ liên tục như thế, lúc trầm lắng, lúc sôi nổi, lấy đi bao nhiêu sinh mạng của những trai trẻ xứ tôi, những người mà khi chết họ vẫn mơ về một mái nhà ấm cúng có cha mẹ, anh chị em hay người vợ trẻ cùng đứa con thơ. Nhà tôi may mắn không ai bị chết trong chiến tranh và cũng không bị ảnh hưởng gì nhiều bởi chiến tranh, chỉ có một mất mát to lớn về tài chánh là bao nhiêu tiền bố mẹ dành dụm trong mấy chục năm đã tan thành mây khói trong ngân hàng Việt Nam Thương Tín sau 30/4. Số tiền tiết kiệm bị mất đã làm cho bố tôi ngơ ngác, mẹ tôi bần thần, có lẽ vì quá buồn với việc mất khoản tiền lớn giành dụm suốt đời mới có, bố tôi lâm trọng bệnh và mất sau đó vào năm 1976, từ đây lịch sử nhà tôi sang trang, một thời kỳ khổ sở mà cả đời cho đến chết tôi không bao giờ quên.
Saigon những ngày sau 75 thật là hỗn độn, người đi lọt, kẻ ở lại chẳng biết bao giờ có dịp đoàn tụ. Thỉnh thoảng nhớ tới một người bạn thân, tôi tìm đến nhà thì hàng xóm nói cả nhà đã đi đâu từ trước 30/4 hoặc sau đó và không thấy trở về nữa, cho đến bây giờ tôi cũng chẳng biết gia đình những người bạn thân này ở đâu, còn sống hay đã chết ngoài biển cả? Rồi những cuộc mưu sinh kéo mọi người về thực tế, làm sao để có nửa ký thịt cho đám giỗ của gia đình, làm sao để có 100 gr bột ngọt nấu canh dùng trong cả tháng, làm sao để có chút sữa cho con…..lần lượt người này đi lọt gởi thư về báo tin, mách nước… người kia mất tích, gia đình tìm kiếm chẳng thấy tăm hơi, người nọ bị bỏ tù vì tìm cách vượt biên….Rồi “mưu sự tại nhân mà thành sự tại thiên”, ai đi lọt được thì có cuộc sống tương đối tốt nơi xứ người, tuy làm việc cực khổ nhưng đủ ăn đủ mặc và có cơ hội bảo lãnh cho các thành viên khác trong gia đình sang cùng. Người nào không may mắn thì ở lại sống đời lầm than thiếu thốn cho đến mãi sau này khi VN có chính sách mở cửa và đầu tư nước ngoài bắt đầu đổ vào thì cuộc sống mới đỡ thiếu thốn.
Kinh tế phát triển dần dần cũng làm thay đổi bộ mặt của Saigon, hình thành nên nhiều loại người mới. Loại người thứ nhất, hống hách coi trời bằng vung, huênh hoang tự đắc với núi tiền của trong tay nhưng kiến thức thì rỗng tuếch. Loại người này xài sang không thua gì các nhân vật giầu có ở Mỹ nhưng cách hành xử thì chẳng “high class” tí nào. Họ đi xe Mercedes, BMW, Lexus… nhưng sẵn sàng quay cửa kính xe để vứt tàn thuốc lá hoặc thậm chí một bịch vỏ nhãn xuống đường sau khi ăn xong. Họ vào các cửa hiệu Louise Vuitton, Pierre Cardin, Versace, Gucci, Chanel…ở Saigon mua hàng một lúc vài chục ngàn đô la Mỹ là chuyện thường tình, trên đường dù có một va chạm nhỏ vào xe hơi của họ, thì họ cũng có thể xuống xe sừng sộ hỏi “có biết ông là ai không?”, người nào biết thân biết phận lủi đi cho nhanh thì còn êm chuyện, nếu uất ức đứng cải vã thì có thể vướng vào đủ điều rắc rối khôn lường.
Loại người thứ hai thích công danh sự nghiệp nhưng không thích học, hay nói đúng hơn là đầu óc đã chai cứng không có khả năng học nữa. Loại người này có bằng Cử Nhân hay Thạc Sĩ, thậm chí Tiến Sĩ do một trường ngoại quốc cấp nhưng một chữ nước ngoài bẻ đôi cũng không biết. Bằng cấp này được coi như một điều kiện ắt có và đủ để được bổ nhiệm vào chức vụ cao hơn, chỉ khi có người “khui” ra thì sự thật mới được phơi bày, thật là nực cười!
Loại người thứ ba là những dân bần cùng khố rách ở Saigon, họ sống lay lất qua ngày, có thể là làm tài xế xe Honda ôm ở đầu hẻm, đầu chợ… có thể mưu sinh bằng gánh bún hay gánh hàng rong mà đôi lúc bị đuổi chạy như vịt trên hè phố vì lấn chiếm lòng lề đường. Bên cạnh sự giàu sang phú quý của vô số nhà giàu, họ là dân nhập cư từ các tỉnh vào Saigon kiếm sống chỉ mong dành dụm chút tiền nuôi gia đình, vợ con ở quê nhà.
Loại người thứ tư là những người dân Saigon cũ, ngày ngày sống âm thầm và buồn bã nhìn những hình ảnh đẹp của Saigon ngày càng mất dần, thay vào đó là những hình ảnh nhố nhăng phản cảm.
Một thay đổi khác nữa là phương thức xây dựng mới cũng phá nát cảnh quan của Saigon ngày xưa. Nhà cửa bây giờ chỉ có chiều cao chứ không có chiều rộng. Ở Saigon, cứ có nhà nhô ra mặt đường là có thể kinh doanh hay cho thuê làm nơi kinh doanh được. Người ta tranh nhau từng cm đất để ló ra mặt đường, thế nên bây giờ có nhiều nhà xây cao chót vót như một cái chuồng chim trên cao. Tệ hơn là khi có quy hoạch mở rộng đường phố, chiều sâu bị cắt vào có khi gần hết nhưng người ta vẫn cố duy trì mặt tiền đường làm nơi buôn bán, từ đó tạo nên các nhà “siêu mỏng” chỉ có chiều sâu khoảng một mét hay thậm chí 0.8 m mà người chủ cũng xây cao mấy tầng. Người ta cũng đang nói tới chiến dịch dẹp nhà siêu mỏng, nhưng bao giờ dẹp xong thì cũng chưa ai có thể trả lời được?
Tuy không sinh ra ở Saigon nhưng tôi đã chọn Saigon làm quê hương thứ hai, tôi cũng yêu Saigon nơi tôi đã sống mấy chục năm, lớn lên và có nhiều kỷ niệm. Đây là góc phố Đinh Tiên Hoàng, gần rạp chiếu bóng Casino Dakao, nơi có tiệm thạch chè Hiển Khánh thơm ngát mùi hoa bưởi, nơi ngày xưa tôi vẫn cùng bạn bè đến thưởng thức món chè đậu xanh đánh và món thạch mát rượi. Đây là Hồ Con Rùa với các xe bò bía đẩy và những kem trái dừa vừa béo vừa thơm. Những ngày học thi trường Luật, lên Thư Viện Quốc Gia vừa mát vừa rộng để ôn bài, vừa có dịp diện quần áo ngắm các công tử giai nhân, liếc qua liếc lại, vừa ôn bài cho đỡ thấy tội lỗi với cha mẹ đã hỗ công nuôi mình ăn học. Thỉnh thoảng vào ngày thứ bảy, nếu hứng lên thì rủ các bạn trường Luật sang mua vé nhảy đầm Matinee ở QueenBee. Tóm lại, Saigon là nơi tôi đã có quá nhiều kỷ niệm, cái tên Saigon của thành phố tôi luôn thấy đẹp và thể hiện một cái gì đó nồng nàn âu yếm, cái tên chẳng có dính líu gì đến chính trị mà sao người ta nỡ thay nó đi, tôi tự hỏi?
Ngày nay, sự thanh thản của Saigon chỉ được tìm thấy khi đến mùa lễ lớn hay kỳ nghỉ tết, khi số lượng người nhập cư thành phố trở về quê ăn Tết với gia đình. Giao thông ở Saigon bây giờ có lẽ tệ nhất nhì thế giới, thống kê chính thức cho biết trung bình mỗi ngày có khoảng 33 người bỏ mạng vì tai nạn giao thông. Chỉ riêng trong 4 ngày lễ lớn gần đây đã có 172 người chết khi đang lưu thông trên đường phố trong toàn quốc, rủi ro rình rập khắp nơi, chỉ khi nào về đến nhà mới biết là mình còn sống. Một số người lái xe hơi lẫn xe máy đều cố vượt ẩu khi đèn đỏ, bóp kèn inh ỏi, một va chạm nhỏ trên đường có thể dẫn tới việc kết liễu một mạng sống, chẳng hiểu vũ khí ở đâu mà sẵn thế. Đang đi trên đường, muốn quẹo trái hay quẹo phải, đa số người lái xe gắn máy chẳng bật đèn signal chỉ cần liếc qua trái là mọi người phải hiểu ngầm họ muốn quẹo trái và liếc phải là muốn quẹo phải. Từ trong ngõ đi ra là cứ tông thẳng ra đường chính không cần ngoái nhìn xem có xe đang đi đến hay không.
Xã hội ngày xưa chỉ chứng kiến các nam học sinh đánh nhau chứ chẳng bao giờ có nữ sinh túm tóc đánh nhau ngoài đường. Khi còn là nữ sinh trung học, có bất đồng quan điểm với nhau cùng quá chỉ viết thư qua lại hay tranh luận là cùng. Ngày nay nữ sinh đánh nhau, lột quần áo nhau, rồi làm clip tung lên internet như cơm bữa….khi thì do quan hệ mâu thuẫn cho rằng bạn kênh kiệu với mình, khi thì ghen vì bạn chớp mất người bạn nam mình để ý… biết quy trách nhiệm cho ai đây, gia đình hay trường học? Văn hóa xuống thấp đến nỗi chuyện thầy cô bị học trò, và thậm chí cha mẹ học trò, vào tận trường hành hung là chuyện thường tình.
Ở Saigon ai đi xe gắn máy cũng phải ráng tìm mua loại xe có “thùng xe” để cất túi xách vào vì nạn giật túi xách diễn ra hàng ngày. Nữ trang bằng vàng, dù mỏng dính cũng bị cướp, hậu quả là nạn nhân có thể ngã lăn ra đường bị xe cán qua gãy chân, tay hay trầm trọng hơn là ngã đập đầu xuống đất tổn thương sọ não. Lúc trước bọn cướp giật còn kiêng nể du khách ngoại quốc một chút vì thường nếu có sự việc xảy ra thì thế nào chúng cũng bị cảnh sát điều tra ra và tóm gọn. Gần đây bọn cướp giật cũng chẳng chừa du khách nước ngoài, chúng giật ngay trung tâm Đồng Khởi (Tự do cũ), ngay khách sạn Rex (Cinema Rex ngày xưa)….đi xe hơi không hẳn đã yên thân, khi bước xuống xe cũng phải coi chừng ví xách, dây cổ….tốt hơn hết là đừng đeo gì hết cho yên thân.
Báo chí Việt Nam đang dấy lên nhiều tựa đề VĂN HÓA & AN TOÀN GIAO THÔNG và GÍAO DỤC HỌC ĐƯỜNG, nhưng làm gì thì làm cái cốt lõi của vấn đề, theo nhiều lập luận, vẫn là cái nền tảng giáo dục của từng gia đình đơn lẻ. Bao giờ thì Saigon lại thơ mộng và đẹp như ngày xưa, bao giờ người Saigon lại có văn hóa và ………… như ngày xưa?
Saigon May 10th, 2011

CẦU NHÂN ÁI, GIẾNG NGHĨA TÌNH

i viết này được viết theo lời kể của Mai Đoàn, dành tặng cho Minh Tâm (A1), người đã và đang tiếp tục bỏ nhiều tiền của và công sức giúp đỡ những người nghèo bất hạnh ở những làng xóm xa xôi của đất nước. Bài này cũng dành tặng cho các bạn đã lo lắng cho Mai Đoàn về chuyến đi khi bão sắp ập đến.



 





Tháng sáu năm nay ở Việt Nam trời mưa bão liên tục, sau vụ tàu du lịch Zìn Ký bị chìm khi đang di chuyển trên sông Saigon làm chết cả một đại gia đình đang hoan hỉ tổ chức sinh nhật cho một cháu bé 3 tuổi, tiếp theo là bao nhiêu ngày mưa với sức gió mạnh như chưa từng xảy ra. Dù có nhiều người bạn khuyên can, dù Mai Đoàn đã bàn với cô Chi Hương và Cúc (em chồng của Minh Tâm) để dời ngày xuống Cà Mau nhưng rốt cuộc đoàn vẫn phải khởi hành đúng kế hoạch vì dưới địa phương báo tin họ đã chuẩn bị mọi thứ để đón tiếp đoàn và cũng vì cô bạn Việt Ly (bạn của Minh Tâm từ Mỹ về) cũng muốn tham gia vào chuyến đi và muốn tận mắt chứng kiến những gì mà cô cùng các bạn đã đóng góp để thực hiện.
Như đã hẹn, đúng 5 giờ sáng tất cả mọi người đã tập trung tại nhà Cúc , thành phần tham dự gồm có cô Chi Hương, cô Thanh Lam và một số các bạn Trưng Vương của nhiều niên khóa khác nhau: Diệu Thanh, Yến lớn, Việt Ly, Mai Đoàn, Thị Nở,Yến nhỏ, Nguyệt, Thuận, Anh Thư . Em Mai Đoàn do tướng tá cũng tương đối bệ vệ nên được bầu làm trưởng đoàn, phụ trách việc tổ chức cũng như việc giao tiếp với các địa phương. Tuy đoàn chỉ có 12 thành viên nhưng phải mướn một xe đến 29 chỗ ngồi vì phải chuyên chở cả mùng màn, tập vở, bánh kẹo….để tặng cho dân các xã. Vì nghĩ đi làm từ thiện nên Mai Đoàn đã hết sức tiết kiệm, trước ngày đi, em làm pate, mua bánh mì, nấu xôi và dù Minh Tâm có dặn mua trái cây cho đoàn khi đi đường em Mai cũng vờ quên luôn, định bụng để dành tiên mua thêm quà cho dân nghèo. Trạm đầu tiên mà đoàn dừng chân là Chùa Dơi (Sóc Trăng) và sau đó là qua cha Trương Bửu Diệp, do nghe nói là những nơi này rất linh thiêng xin gì được nấy. Mọi người vào cầu cho nhà nhà an bình, cầu cho có tiền để tiếp tục làm từ thiện. Cúc thì sợ Minh Tâm la vì không làm theo lời dặn nhưng em Mai Đoàn thì rất hào hùng mà tuyên bố “không ai phải lo lắng gì về vấn đề trái cây, cứ xuống đến miền Tây là chúng ta có trái cây ngay”, chúng ta hãy chờ xem em Mai Đoàn làm cách nào? Khi đến Phật Bà Quan Âm Nam Hải (Bạc Liêu) em Mai Đoàn bắt đầu có sáng kiến, em nghĩ mình cúng chùa thì cũng có quyền được hưởng lộc chùa. Để bắt đầu, em Thị Nở trong đoàn lấy một quả đu đủ của chùa dấu vào nón, nhưng em Mai Đoàn thì mạnh dạn hơn “Sao lại phải dấu?” em vào ngay vị sư trụ trì và xin phép được lấy lộc trái cây phát cho mọi người. Sau khi được phép của vị sư trụ trì, em thử một trái vải, vì là vải đầu mùa nên còn chua, thế là em đứng giữa trời ngay bàn thờ Phật Bà Quan Âm để phát lộc cho tất cả mọi người, khách thập phương đi lễ chùa cùng phe ta. Trái vải đầu mùa còn chua nên có bao nhiêu em phát hết cho khách thập hương, còn phe ta thì em phát đu đủ, mãng cầu….may là ở giữa cửa chùa mà em còn thiên vị như thế. Thị Nở tay xách nách mang, rớt lên rớt xuống. Các cô giáo thấy trái cây nhiều quá bèn hỏi “trái cây ở đâu nhiều thế hả cô Mai…” em Mai cứ luôn mồm “lộc chùa cô ạ….” Để thanh minh với cô Chi Hương. Đến tối về lại khách sạn vẫn còn một nửa thùng trái cây để cả đoàn nhậu nhẹt. Mọi người bảo nhau đi ngủ sớm để ngày mai bắt đầu công tác.
Sáng hôm sau cả đoàn đã ăn sáng xong lúc 7 giờ và chuẩn bị xuất phát xuống xã Khánh Hải, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau. Sau này em Mai cứ gọi đó là huyện “Trời Thần” cho dễ nhớ. Em Mai Đoàn do tuổi cũng hơi cao nên chẳng còn nhớ chủ tịch xã là ai, thế là ai em cũng phong cho chức chủ tịch kể cả ông bảo vệ cơ quan. Trong lễ khánh thành cầu tại xã này, địa phương báo sẽ chỉ kêu được 20 đến 30 em, nhưng Mai Đoàn cẩn thận đã chuẩn bị tới 50 phần quà. Nhưng trời không chiều lòng người, chẳng hiểu thông tin lan truyền ra sao mà đoàn người vượt sông đến bằng vỏ lãi (thuyền nhỏ) cứ hết cái này lại đến cái kia như trẩy hội, tiếng nói cười vang cả một góc trời. Cứ mỗi khi một võ lãi cập bờ là các em ào lên như ong vỡ tổ, mặt mũi rạng rỡ nhưng ban tổ chức đặc biệt là cô Chi Hương và Cúc thì mặt xanh như tàu lá. Mai Đoàn cũng run nhưng phải cố làm tỉnh trấn an cô Chi Hương và mọi người “quà này của Thạch Sanh (Minh Tâm) nên không sợ thiếu đâu”. Rốt cuộc có đến 150 em học sinh lớp lớn và 130 em học sinh lớp nhỏ, phải xoay sở sao đây? Nếu để các em đến mà về tay không thì rất tội nghiệp, Mai Đoàn và các thành viên trong đoàn vội vàng chia các món quà thành nhiều phần nhỏ hơn, kết cục thì em nào cũng có quà, nét tươi vui hiện trên các khuôn mặt ngây thơ và đen nhẽm vì nắng gió, ở miền quê nghèo khó này cái gì cũng là hiếm là quý đối với các em, từ viên kẹo cho tới cuốn vở.




Sau cùng thì đoàn cũng đã tới cây cầu thứ nhất có tên là LONG TÂM, cây cầu này là kỷ niệm 35 năm ngày cưới của anh Long và Minh Tâm. Trong dịp kỷ niệm 35 ngày cưới, thay vì đi “warm up” tình yêu ở một nơi nào đó, hai vợ chồng đã quyết định dành tiền xây tặng cây cầu này cho dân nghèo thay thế một cây cầu khỉ chênh vênh đã gẫy bắc qua một trường học của trẻ nhỏ, giúp các em không bị nguy hiểm khi vượt sông rạch đến trường.
Sau cây cầu thứ nhất là cây thứ hai và ba nằm gần nhau, mỗi cây cầu đều có một câu chuyện đằng sau nó. Cây cầu thứ nhất mang tên Minh Tâm, ngày quyết định xây cây cầu này đúng là ngày Giáng Sinh năm ngoái. Lúc đó anh Long và Minh Tâm cũng đang về VN làm từ thiện, anh Long theo thường lệ cứ theo hỏi “Giáng Sinh này Tâm muốn anh tặng gì? Tâm lúc đó đang quá bận rộn cứ trả lời “Để em nghĩ từ từ”, đột nhiên anh Long đùa “hay là lại muốn thêm một cây cầu?” Minh Tâm mừng như bắt được vàng “Vâng thì cây cầu”, vậy là một cây cầu mang tên Minh Tâm được ra đời ngay cạnh trường học cho trẻ con vì chủ trương của Minh Tâm là ưu tiên xây cầu gần trường học cho các em. Ngay lúc đó cây cầu dẫn vào con lộ chính của xã cũng đã xuống cấp trầm trọng và sắp gãy, người dân ở đây mong ước có một cây cầu thay thế nhưng không dám xin vì đã được cung cấp vài cây cầu và nhiều giếng nước rồi. Niềm mơ ước này rốt cuộc cũng tới tai Minh Tâm và Minh Tâm đã quyết định xây thêm một cây cầu cạnh đó và tên MƠ ƯỚC đã ra đời từ câu chuyện này. Khi xây dựng cây cầu này, MT cũng muốn tri ân các thầy cô giáo Trưng Vương đã dạy dỗ MT và các bạn nên người.
Sau khi khánh thành xong chiếc cầu MƠ ƯỚC, đoàn lên đường tới cây cầu thứ tư. Xã này cũng tuyên bố chỉ có 40 em học sinh nhưng dân chúng cũng rỉ tai nhau, mặc quần áo nghiêm chỉnh đến dự cũng hơn 100 em. Mai Đoàn và các thành viên đã có kinh nghiệm ứng phó nên lại nhanh chóng chia nhỏ các phần quà và chẳng có em nào đến mà ra về tay không.
Cả đoàn thở phào nhẹ nhõm sau khi kết thúc một ngày với lễ khánh thành 4 cây cầu liên tiếp. Đại diện xã mời cả đoàn dùng cơm trưa tại một quán ăn bên sông tên là Quê Hương, lúc đó đồng hồ đã điểm 14:15, ai cũng đói lả người nên ăn lấy ăn để chẳng cần giữ kẽ. Đồ ăn thì toàn là hương đồng cỏ nội như cá nướng trui, lươn um, bồn bồn tươi xào (không có tại Saigon),,,rất tươi và rất ngon.
Sau buổi ăn trưa, đoàn lại tất tả sang một xã khác để khánh thành cây cầu thứ năm. Mọi người trèo lên thuyền, riêng Thị Nở rớt xuống ao hai lần nhưng may mắn cũng biết bơi lóp ngóp nên không sao. Nhưng sau sự cố té ao, Thị Nở lại bị đứt dép, cũng may Mai Đoàn mang theo hai đôi dép nên cho Thị Nở mượn đỡ để đi, chân Mai Đoàn thì nhỏ nên Thị Nở đi vào dáng đi liêu xiêu giống như cô Bê bán hột vịt lộn trong một vở kịch do diễn viên kịch nói Kim Cương đóng trước kia làm cả đoàn cười vỡ bụng. Tại xã này, con cháu hai bà đều ngẩng cao đầu vì hãnh diện, các nhân vật lãnh đạo toàn là phụ nữ. Việc sắp xếp tổ chức chào đón đoàn dĩ nhiên là rất chu đáo (bàn tay của phụ nữ mà), các cô giáo và học trò đều mặc quần áo phẳng phiu nghiêm chỉnh để chào đón đoàn. Sau màn đọc diễn văn lại đến màn chụp ảnh kỷ niệm và phát quà. Bây giờ sau 4 chiếc cầu, Mai Đoàn đã có nhiều kinh nghiệm nên nàng ra lệnh lùa tất cả các em học sinh lên cầu chụp ảnh (may là cầu xây cũng chắc), sau đó phát quà cho từng em, em nào bước xuống cầu là kể như “xong phim”, hết sức là “well-organized”. Xã cũng mời đoàn dùng cơm nhưng cơm tuy ngon nhưng vừa ăn vừa phải đánh nhau với muỗi Cà Mau, con nào con nấy to kềnh béo tốt hơn các chú muỗi nhỏ bé thon gọn ở Saigon rất nhiều.
Thế là kết thúc một ngày làm việc mệt nhoài nhưng mang lại niềm vui cho bao nhiêu trẻ em vùng xa. Mọi người lại bảo nhau đi nghỉ sớm để ngày mai tiếp tục hành trình.
Ngày thứ ba, sáng sớm 6:00 mọi người đã phải tập trung vì Mai Đoàn đã bấm độn tính toán giờ tốt và do đó cả đoàn phải tới nơi đúng giờ để làm lễ động thổ cây cầu NHÂN ÁI, tặng tất cả các em Vịt TV 63-70.
Do đêm trước trời mưa nên đường vào xã lầy lội khó đi, Mai Đoàn đề nghị các cô giáo tuổi cao và các bạn yếu ớt ngồi ngoài, chỉ có những người mạnh mẽ mới được ‘lội” vào trong. Khi vào đến xã, chủ tịch xã đang căng “banner” để đón chào đoàn, trong đoàn dân chúng đến dự lễ có hai cụ già một người khoảng 70 và người kia chắc cũng ngoài 60 cố gắng bò từ từ qua chiếc cầu cũ vì sợ ngã, cả đoàn thót tim chờ đợi cho đến khi họ sang được phía bên kia mới thở phào nhẹ nhõm. Em Mai Đoàn tuy cũng đã hơn 60 nhưng bày đặt làm tàng ra đều ta đây còn rất là “energetic”, cũng leo lên chiếc cầu cũ thử thời vận. Em chỉ đi được đúng hai bước thì loạng choạng suýt ngã, em vội “U turn” lại nhưng cũng “làm bộ” loạng choạng không dám bước để hai anh chủ tịch và phó chủ tịch xã phải đến cầm tay dìu xuống.
Lễ động thổ cầu diễn ra trong không khí bồi hồi xúc động của những người dân nghèo, một hình ảnh hết sức dễ thương là một bên là Chủ tích xã với cây cuốc trên tay, một bên là em Mai Đoàn với cây xẻng nắm chặt vì sợ văng cùng đào đất để động thổ. Sau lễ động thổ cầu sẽ được xây ngay vì cây cầu cũ sắp sập nhất là sau khi em Mai bước lên, cũng may em chỉ đi có vài bước nếu không chắc cầu đã sập ngay rồi, lại báo hại Minh Tâm sẽ phải “vắt giò lên cổ’ lo xây cầu mới ngay mà hiện nay ngân sách cũng hơi eo hẹp vì Minh Tâm đang tập trung lo học bổng cho các em học sinh nghèo sắp vào niên khóa mới.






Cây cầu thứ tư này có tên là cầu THÀNH NHÂN (mong muốn cho các em học sinh noi gương các cô TV học hành giỏi giang để quay lại giúp đỡ cho các đồng bào nghèo xã mình).
Khi khánh thành các cây cầu mới vừa xây dựng xong, nhìn vẻ mặt rạng rỡ của dân nghèo, học sinh tung tăng nô đùa trên cầu, có lẽ đó là phần thưởng và bù đắp quý nhất cho các thành viên đã đóng góp và tham dự vào chuyến đi này.
Sau lễ động thổ cây cầu THÀNH NHÂN này, đoàn lên xe tiếp tục đi khào sát thêm một số địa điểm dự định xây cầu khác nữa theo yêu cầu của MT. Đoàn đi bằng xuồng mà chẳng có cái “life vest” nào được cung cấp cho dân thành thị đa số không biết bơi, trên xuồng có 10 người, Mai Đoàn giới thiệu với viên chức địa phương em Nguyệt là kiến trúc sư cầu đường đến khảo sát, còn lại 9 em khác, kể cả bản thân em Mai, em cũng phong tất cả là Kiến Trúc Sư để chỉ với mong muốn địa phương thấy nhiều kiến trúc sư cầu đường quá sẽ không dám qua mặt mình.
Chủ tịch của xã này vừa trẻ vừa đẹp trai, nói nănghoạt bát, sau khi khảo sát xong mọi người lại được mời một bữa cơm thân hữu với các món ăn dân gian hết sức ngon miệng.
Lúc đó là 14:00 đoàn lại tiếp tục lên xe đi khánh thành 18 cái giếng ở Đâm Dơi – Cà Mau, đến nơi đồng hồ chỉ 16:00, mọi người được thúc giục lên ghe để vào xã Chánh Ngọc. Ghe cập bến đã có người dân đứng thành hàng dàn chào, 1 xe du lịch 4 chỗ của chủ tịch tỉnh đậu sẵn và Mai Đoàn đã khéo léo thu xếp cho các cô Chi Hương và Thanh Lam cùng vài người bạn lên xe hơi đi cùng thay vì đi bộ vì lúc đó bầu trời đã chuyển mây đen chuẩn bị mưa lớn. Cô Chi Hương cứ nói “không biết ai mà dàn xếp hay thế, các cô được đi xe hơi thay vì đi bộ” làm mũi em Mai cứ phập phồng nở to. Sau biết đó là do em Mai ngoại giao, các cô cám ơn rối rít. Đến nơi, Mai Đoàn nhờ các cô trông giúp hàng hóa, còn các em TV thì xách đồ chạy tới chạy lui như một đàn vịt. Sau đó Mai Đoàn có sáng kiến nhờ một xe Honda của dân chở hàng giúp cho nhanh, chủ tịch xã thấy thế huy động cả một đội quân HONDA làm phương tiện chuyên chở các tặng phẩm. Em Mai là trưởng đoàn nên rất được “ái mộ”, sau khi chở hàng xong một dàn các xe Honda cứ thế mà sắp hàng mời cô Mai lên xe để chở cô vào, phải đến khi em phân công mỗi xe chở một thành viên thì đoàn xe mới giải tán xong.



Sau khi khánh thành 18 cái giếng tại xã, cư dân địa phương đã luộc sẵn nào tôm nào ghẹ để thết đãi khách, nhưng trời đã quá tối mà lại sắp mưa giông nên theo lời đàn chị Diệu Thanh phải lo về ngay không được ăn uống gì hết nên mọi người đành đi về mà cứ luyến tiếc đám cua ghẹ tươi vừa được câu dưới sông lên. Giữa đường em Mai thương sợ mọi người đói nên ghé mua một số bắp nướng cho ăn đỡ, do em là người thành thị nên bị “chặt” 5.000 đồng/trái bắp, mắc hơn cả giá ở Saigon.
Trên đường về trời cứ mưa rồi tạnh, đến Saigon đã là 10:20 đêm, có một điều may mắn cho đoàn là ngay hôm sau ngay chỗ khánh thành hai cây cầu nằm gần nhau mưa giông đã xảy ra làm chết 12 ngư dân và làm đắm một số thuyền, mọi người ngậm ngùi nghĩ không biết có ai trong số những người vừa lìa đời đã đến chia xẻ niềm vui chung của cả xã mấy ngày trước không?, đời sống sao ngắn ngủi và thiên tai sao cứ rơi mãi vào những người dân nghèo cùng cực, niềm vui chưa tận hưởng xong thì đã chịu đựng thảm họa khôn cùng.
Saigon 20th June 2011

FATHER'S DAY







Trong cuộc đời ngắn ngủi này có những hạnh phúc tưởng chừng như đơn giản nhưng không phải ai cũng có diễm phúc được hưởng, tình phụ tử thiêng liêng giữa người cha và những đứa con chắc rằng không kém nồng nàn như tình mẫu tử dù cho các biểu lộ có thể khác nhau.
Tôi hạnh phúc và hãnh diện vì có một người cha giỏi giang, hoạt bát, ngoại hình đẹp và nhất là học rộng hiểu nhiều. Nếu được lựa chọn cho kiếp sau của mình, tôi vẫn mong muốn sẽ lại được đầu thai làm con gái của ông ít nhất là một kiếp nữa. Ngược lại với trường hợp của tôi, con gái tôi vô phúc chỉ được may mắn biết đến Father’s Day một lần duy nhất trong đời.
Ngày cháu mới 1 tháng tuổi, ăn đầy tháng buổi sáng thì buổi trưa ông chồng cũ của tôi phải quảy gánh lên đường vào trại học tập cải tạo. Kể từ ngày đó, vì mong muốn giữ mối liên hệ thân tình cha con, mỗi khi khăn gói đi thăm anh ở trại cải tạo tôi đều cố mang cháu theo dù cháu còn bé lắm, hình như khi bắt đầu lếch thếch lên thăm bố ở trại cải tạo cháu chỉ mới hai tuổi. 9 năm học tập đã làm thay đổi hoàn toàn con người mà trước kia tôi từng yêu mến, những cơn nóng giận vô lối của anh không những làm kinh hãi tôi mà cả đứa con gái bé bỏng, khoảng cách tình cảm cha con xa dần vì dĩ nhiên không có đứa con nào có cảm tình với bố khi thấy bố hành hạ đánh đập mẹ. Kết quả là chúng tôi quyết định ly dị và tôi được giữ quyền nuôi con, tiền trợ cấp nuôi con lúc đó giá trị khoảng 10 kg gạo một tháng tôi cũng chẳng màng miễn sao giữ được trong tay đứa con duy nhất của mình. Cho đến một ngày anh vượt biên thành công và được định cư trên đất Mỹ, lòng tôi mừng rỡ vô cùng, không phải vì từ nay tôi sẽ có thêm nguồn viện trợ để nuôi con mà vì sẽ không có ai đến làm khó làm dễ đòi chia đứa con với tôi nữa. Cũng may mắn vì tôi là người hoạt bát và có chút trình độ nên sau nhiều năm lăn lộn chợ trời thuốc tây kiếm sống, tôi cũng đã tìm được công việc tương đối tốt trong các công ty ngoại quốc để nuôi con tôi đầy đủ. Trong suốt thời gian khó khăn nhất của đất nước tôi chẳng hề phải cầu viện anh giúp đỡ về mặt tài chính, thật ra cũng có đôi lúc tình thế rất cơ cực nhưng có lẽ vì tự ái tôi chẳng bao giờ đã động đến chuyện tiền bạc trợ cấp nuôi con với anh. Cuộc sống của chúng tôi cứ thế mà êm đềm trôi, khi đời sống của hai mẹ con đã tương đối dễ chịu thì anh đột ngột trở về VN gặp tôi, thuyết phục tôi và con đi cùng anh sang Mỹ sống. Dù đã ly dị nhưng anh chưa hề lập gia đình mới và có thể tái lập hôn thú với tôi để bảo lãnh cả hai mẹ con cùng đi. Thú thật ngày xưa nước Mỹ là niềm khao khát của tôi nhưng nghĩ lại giữa chúng tôi chẳng còn tình cảm gì với nhau, hơn nữa anh cũng đã sống với người khác (dù không lập hôn thú), nên tôi quyết định không làm phức tạp thêm vấn đề bằng cách quyết định cho anh bảo lãnh một mình con gái sang Mỹ. Tòa Lãnh Sự Mỹ ở VN đòi hỏi phải có giấy ưng thuận của tôi, đó có lẽ là một quyết định khó khăn nhất đời tôi, ngày đặt bút ký vào tờ đơn đó, tôi mơ hồ nhận ra rằng mẹ con tôi sẽ sống xa nhau hơn nửa vòng trái đất và không biết bao giờ gặp lại. Nhưng biết làm sao hơn, tôi cần cho con tôi một tương lai vững vàng và một môi trường sống tốt hơn, nơi đàn bà được đặc biệt tôn trọng khác hẳn cái khái niệm cổ hủ lạc hậu của xứ tôi.
Những ngày đầu tiên sống trên đất Mỹ với bố và người mẹ kế chẳng mang lại cho con tôi chút hạnh phúc, dù nhà cao cửa rộng tiên nghi vật chất đầy đủ nhưng cháu luôn mong muốn được có mẹ bên cạnh. Người đàn bà mới của chồng tôi cũng chẳng phải là người bao dung, tôi không đòi hỏi mẹ ghẻ phải thương con chồng, nhưng ít nhất vẫn mong muốn phải chi người đàn bà đó đối xử “trượng phu” với con tôi hơn một chút. Kết cục là sau một năm chịu đựng, cháu quyết định dọn ra ở riêng khi trong tay chẳng có một đồng, lúc đó cũng có một số cô bạn TV biết tin mang xe hơi đến giúp cháu “move” ra ngoài. Con tôi bắt đầu sống cuộc sống tự lập từ đây, khi đó món tiền duy nhất con tôi xin tôi là 2.200 đô la để mua một chiếc xe “second hand” vừa chạy đi học “full- time” vừa đi làm “part-time”, nỗi hoảng hốt về thân phận của đứa con gái 18 tuổi duy nhất nơi đất khách quê người, không đồng xu dính túi, cứ về ám ảnh tôi mỗi đêm trong giấc ngủ Bố cháu từ chối cung cấp tiền học khi biết cháu quyết định thoát ly, còn tôi lúc đó VN cũng chưa mở cửa nên vẫn còn khó khăn quá cũng chẳng giúp đỡ được gì nhiều cho cháu, còn cháu thì cũng tự ái chẳng một lời nài nỉ ông bố của mình.
Thế là cháu cứ lầm lũi “share” một phòng để ở, vừa tự đi làm và tự dùng tiền đó trang trải việc học của mình. Tôi vẫn nhớ hồi đó tôi hay hỏi “ủa sao con người ta học ra trường lâu rồi mà con cứ mãi không ra trường” câu trả lời của cháu làm tôi thắt lòng “mẹ ơi người ta có nhà cha mẹ và có bố mẹ cho tiền đi học, còn con một thân một mình phải lo đủ thứ, chỉ đi học được buổi tối nên lâu lắm mới ra trường”. Tôi bất lực nhìn con vật lộn với cuộc sống nơi xứ người, mãi sau này mới có dịp giúp cháu thêm chút tiền “down” nhà bên đó khi cháu đã lập gia đình. Rồi cũng đến ngày cháu ra trường đại học, tôi hết lời khuyên cháu mời bố đến dự ngày “Graduation Day”, lúc đầu cháu cực lực phản đối nhưng sau những lời giải thích của tôi rằng “con vẫn phải mang ơn ba con vì nhờ ông bảo lãnh con mới có cuộc sống tốt đẹp ở Mỹ như vậy” thì cháu đã đồng ý mời bố tới dự. Đó là năm đầu tiên và duy nhất mà chúng tôi cùng nhau đón mừng Father’s Day, cháu cũng hăng hái ra Macy mua tặng bố một áo “chemise” màu xanh dương rất đẹp.
Rốt cuộc thì ngày Graduation Day cũng tới, tôi thu xếp công việc bay sang từ VN, tôi nhìn con mà thầm cảm phục ý chí của một đứa con gái, với không một hỗ trợ nào về tài chính, mà đã vượt qua tất cả để lấy được tấm bằng Đại Học. Những bức hình chụp cháu và bố mẹ trong ngày tốt nghiệp trông thật hạnh phúc như bao nhiêu gia đình khác, chẳng ai biết là gia đình chúng tôi đã tan nát mỗi người mỗi nơi.
Sau khi ra trường một thời gian, cháu xin được việc làm và cuộc sống cứ êm đềm trôi cho đến ngày cháu lập gia đình. Nghe con gái báo tin, tôi vội vàng gọi điện thoại thông báo cho bố cháu, “con sắp lấy chồng, anh có về Cali tham dự được không?”, thay vì hỏi thăm con gái sắp lấy ai, thằng rể ra sao, định tổ chức ngày nào, anh phang ngay một câu “nó lấy chồng không xin phép bố nó mà em còn hỏi anh có về tham dự được không?” anh vốn là người Trung nên hay bắt lỗi bắt phải con cái. Tôi chờ mãi cũng không nhận được trả lời của anh về đám cưới con gái nên cũng tự ái không hỏi nữa, bao nhiêu năm tôi tự nuôi dạy con tôi chẳng nhờ tới ai, và tôi quyết định đi in thiệp cưới với chỉ tên tôi trên đó. Nhìn sang sui gia thấy họ có cặp có đôi tôi cũng thấy hơi tủi thân nhưng tự nhủ biết sao đây mỗi người mỗi số phận chẳng ai giống ai. Sau khi thiệp đã in xong và gởi đi cho mọi người, tôi gởi thiệp mời anh và người vợ mới tới dự đám cưới, lấy cớ là mất mặt vì không có tên mình trên thiệp, anh chỉ gởi một số tiền mừng con gái chứ không tham dự đám cưới cháu. Mâu thuẫn cha con từ đây trầm trọng thêm, cha không gọi con mà con cũng chẳng gọi cha, tình cảm cũng dần phai nhạt. Những nỗ lực hàn gắn hai cha con với nhau của tôi giờ đây trở về con số không to lớn.
Tôi biết oán trách ai đây, lỗi của ông bố đã không chăm sóc và nuôi nấng con cái, lỗi của con gái không “xin phép” ông bố trước khi đi lấy chồng? hay lỗi của tôi đã không bỏ tên anh vào trong thiệp cưới của cháu?
Chỉ có một điều duy nhất tôi chắc chắn là thời thế đất nước tôi đã làm thay đổi tất cả, có thể không chắc chắn 100%, nhưng biết đâu nếu không có sự cố năm 75 giờ này gia đình tôi đang sống hạnh phúc ở Việt Nam. Các bạn tôi chắc cũng đã có gia đình, chúng tôi đang quây quần đâu đó bên cạnh nhau để chia xẻ niềm vui về con cháu lúc tuổi già. Riêng với bản thân anh tôi cũng không còn oán hận gì và vẫn nghĩ phải chi nếu anh không phải đi học tập cải tạo thì sự thể đã có thể khác đi nhiều. Tôi không quên những gì anh đã đối xử với tôi và con, tôi có thể tha thứ tất cả cho anh vì tôi vẫn nghĩ con người “đầu ấp tay gối” của mình một thời đã sẽ không thay dổi hoàn toàn như thế nếu không có năm 1975 lịch sử, dấu mốc đau đớn đã thay đổi bao nhiêu số phận của đồng bào tôi, trong đó có gia đình nhỏ của chúng tôi.

Saigon June 23rd