Hình ảnh Givral của những ngày xưa cũ
Chỉ khi bắt đầu thành thiếu nữ và bắt đầu biết hẹn hò, tôi mới biết tới các quán café nổi tiếng của Saigon là Givral và Brodard. Hồi đó còn là học sinh và ngay cả khi đã là sinh viên trường luật, tiền bố mẹ cho ăn xài cũng có giới hạn, lại thêm quan điểm xưa cũ là con gái không vào quán café một mình nên tôi cũng chẳng tốn tiền nhiều tiền để vào những nơi đó, những nơi được coi là xa xỉ đối với tuổi học trò chúng tôi. Tuy nhiên tôi chắc chắn rằng, đó không chỉ là nơi chốn kỷ niệm của riêng bản thân tôi, mà Givral và Brodard cũng đã nằm trong ký ức của rất nhiều người Saigon xưa.
Khi bắt đầu có bạn trai thì những quán café đó đã trở thành một phần không thể thiếu của những buổi hẹn hò, trong hai quán thì nếu được chọn lựa tôi vẫn thích Givral hơn, và nếu tôi nhớ không lầm thì Brodard ngày ấy dân tình vào đó trông “wild” hơn những thành phần ngồi ở Givral.
Brodard vẫn ở chỗ cũ nhưng đã thay đổi tên thành Gloria Jeans
Mỗi khi bạn trai hẹn ở Givral, tôi luôn đến trễ hơn giờ hẹn, đó cũng là thói quen của con gái chúng tôi ngày ấy, thứ nhất để tỏ ra “õng ẹo” đôi chút, thứ hai để chắc chắn là anh người yêu mình đã ngồi sẵn trong đó và sẽ đứng lên ra cửa đón cho khỏi bỡ ngỡ thẹn thùng.
Khi hẹn hò ở Givral, tôi luôn dặn người yêu “anh nhớ đến sớm, chọn chỗ ngồi nhìn ra đường Tự Do” (nay là Đồng Khởi) nhìn qua khách sạn Continental vì sao tôi vẫn thấy cảnh vật phía đó vẫn lãng mạn và đẹp đẽ hơn phía bên Nguyễn Huệ xô bồ. Và không biết để chiều lòng tôi, anh đã đến sớm trước bao nhiêu tiếng đồng hồ để rốt cuộc bao giờ cũng có chỗ tốt nhìn ra con đường sang trọng bậc nhất Saigon hồi ấy.
Món nước uống yêu thích và cố hữu của tôi khi vào Givral luôn là “café liegeois”, ly café khá đậm đặc với kem chocolate phủ đầy ắp, chỉ ngọt vừa đủ sao mà hấp dẫn. Nếu đói bụng có thể gọi bánh “croissant” hay “pate chaud” để khi được mang ra vẫn giòn tan nóng hổi. Dù đôi lúc hẹn hò vào buổi chiều tối, tôi vẫn yêu thích “café liegeois” và hậu quả là tối đó không tài nào nhắm mắt ngủ được nên cứ nằm vơ vẫn nhớ mãi buổi hẹn hò chiều đó. Tôi thầm nghĩ nếu anh biết được chắc hẳn sẽ thích thú lắm và sẽ luôn hẹn tôi vào buổi chiều tối.
Givral được "remodel" một thời gian trước khi bị phá hủy
Rồi thì biến cố 1975 xảy ra, bạn bè dần dần tản đi tứ tán, người yêu rồi cũng không biết về phương nào. Cuộc sống chán nản và thực tế phũ phàng khiến tôi chẳng còn mơ mộng nổi với nỗi lo cơm áo gạo tiền, với người chồng trong lao tù cộng sản. Phải đến hơn chục năm tôi hầu như quên mất sự hiện hữu của Givral và Bordard, cho đến khi may mắn tìm được việc làm với các cty ngoại quốc, do sự giao thiệp tôi mới trở lại Saigon tìm lại những quán café ngày xưa một thời kỷ niệm.
Ngồi trong Givral để nói chuyện về các dự án, các chương trình tài trợ mà đôi lúc tâm hồn cũng bay bổng khi chợt nghĩ về một bóng hình xưa cũ đã cùng ta chia xẻ những ngày thơ mộng êm đềm của thời tuổi trẻ, giờ này người đó ở đâu, làm gì, có được hạnh phúc thanh thản trong cuộc sống?
Cứ thế Givral tiếp tục đón khách thập phương, vẫn có “café liegeois”, bánh “pate chaud”, bánh “croissant” ngon lành nóng hổi mà mỗi khi cắn vào vụn bánh rơi lả tả trên người cùng mùi bơ thơm nồng thoảng ra. Một ngày đọc báo tôi nhận được tin “mảnh đất vàng” bao gồm Givral, Passage Eden nơi ngày xưa tôi vẫn được mẹ dắt vào mua sắm, sắp bị phá đi để xây dựng một khu “complex” sang trọng. Người Saigon lâu năm không ai là không bàng hoàng vì một quán café trong lòng SG đã bao nhiêu năm sẽ bị phá bỏ, bạn bè hối hả rủ nhau đi chụp những bức hình cuối cùng của Givral mà lòng bồi hồi nuối tiếc.
Givral được quây kín bởi các tấm bạt chuẩn bị đập bỏ
Người bỏ tiền ra mua khu đất đó là Phạm Nhật Vượng, chủ tịch tập đoàn Vingroup, tập đoàn đã sở hữu Vinpearl Land ở Nha Trang, trung tâm mua sắm Vincom tại ngay trung tâm Saigon. Phạm Nhật Vượng xuất thân là một sinh viên du học ở Liên Xô cũ, khi Liên Xô sụp đổ đã chạy sang Ucraina để kinh doanh mì ăn liền (instant noodle) và đã thành công với việc làm ăn này. Sau khi đã có một số vốn khá lớn, Vượng đã về VN để kinh doanh địa ốc, lần lượt các khu Vinpearl Land, Vincom và Vincom A được ra đời. Hiện nay Phạm Nhật Vượng được xếp hạng là người giầu nhất trên thị trường chứng khoán Việt Nam với tổng tài sản lên tới 21.200 tỷ VND (tương đương 1 tỷ USD).
Khu trung tâm mua sắm mới Vincom A gồm có nhà hàng, khu mua sắm, khách sạn…. sau 4 tháng xây dựng đã được tưng bừng khánh thành vào ngày 10/10/2012 vừa qua, trong đó café Givral cũng được tái lập. Các trung tâm mua sắm này toàn nằm ở những khu đất vàng của Saigon, khu Vincom thì nằm ngay công viên Chi Lăng ngày xưa ngay đường Tự Do, mặt tiền ở Lê Thánh Tôn mà đã có một thời báo chí rùm beng rằng khu công viên Chi Lăng công cộng nay đã trở thành nơi “làm lợi” cho Vincom. Trung Tâm Vincom A thì nằm trong khu tứ giác bao gồm 4 đường chính của Saigon: Tự Do, Lê Lợi, Nguyễn Huệ và Lê Thánh Tôn (trong đó chỉ có đường Tự Do là bị đổi tên thành Đồng Khởi). Năng lực tài chính của Vượng quá mạnh mẽ nên trong thời kỳ xây dựng khu Vincom A, một khúc đường Lê Lợi đoạn từ Tự Do đến Nguyễn Huệ đã được cô lập hoàn toàn để phục vụ cho việc xây dựng.
Givral mới lộng lẫy và hào nhoáng
Tôi tìm đến trung tâm Saigon vào một buổi chiều, tòa nhà Vincom A đã nằm sừng sững trắng muốt sang trọng chẳng khác nào một khu sang trọng của Paris hay New York mà tôi đã đi qua. Tòa nhà không cao lắm, các tầng được xây giật vào để không che ánh sáng của những tầng phía dưới. Phải công nhận là kiến trúc thật tân kỳ và đẹp nhưng trong lòng tôi bồi hồi khi vào lại Givral ngày xưa, vẫn góc phố cũ, vẫn cái tên cũ, mà tôi nghe sao xa lạ với chính mình. Tôi ngồi một mình bên ly “café liegeois” cố hữu, từ lúc cảm thấy mình đã già đi, tôi đã chẳng ngại ngần gì khi bước vào quán café một mình, ai đó đã mang đi mất cái không gian ngày xưa của một thời kỷ niệm hay tôi là một người đã quá “bảo thủ”.
Saigon Oct 12th 2012





No comments:
Post a Comment