Là phụ nữ, chắc hẳn ai cũng đã trải qua một thời áo trắng mơ mộng. Những hình ảnh đẹp của thời yêu kiều con gái, những nét dịu dàng thơ ngây, e ấp trong tà áo màu trinh nguyên luôn là đề tài bất tận cho những vần thơ và những bản tình ca nổi tiếng: Có phải em mang trong áo bay
Hai phần gió thổi, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thả cho tà áo trắng bay
(Thơ Nguyên Sa) Ngày xưa, sau khi thi đậu vào đệ thất Trưng Vương, lần đầu tiên được khoác lên người chiếc áo dài trắng, tôi đã tự nhủ rằng từ nay ta đã lớn, đã thành thiếu nữ nên phải bớt nghịch ngợm, phải ý tứ và e ấp dịu dàng hơn.
Còn hình ảnh nào đẹp hơn những buổi tan trường, chúng tôi như những cánh én trắng ùa ra từ một tổ ấm là mái trường Trưng Vương yêu dấu, tỏa về khắp nơi để rồi hôm sau lại hội tụ, cùng nhau chơi đùa học tập.
Giờ tan trường từng nhóm nữ sinh chúng tôi, người đi xe trường, kẻ đi bộ, người xe đạp, kẻ xe gắn máy…..những tà áo dài trắng tung bay trong gió trải dài theo con đường Thống Nhất rợp bóng mát trông thật đáng yêu. Theo sau là những “cây si” chỉ dám theo gót chân các nàng mà vẫn còn ngần ngại chưa dám thố lộ “tình anh”, nhưng nữ sinh TV chúng tôi thừa thông minh để biết ai đang để ý mình, biết hết nhưng cứ làm ngơ hầu có thời gian đánh giá sự kiên nhẫn của chàng,
Thưở đó, áo dài trắng của nữ sinh chúng tôi thường được may bằng vải phin nõn, tơ tằm Hồng Hoa hay KT trắng. Vải may áo tuy không mỏng lắm nhưng theo nội quy khắt khe của nhà trường, chúng tôi luôn phải mặc thêm chiếc áo lá ngoài chiếc áo ngực. Hôm nào có em nào làm cách mạng không mặc áo lá là y như rằng sẽ bị bà Nguyệt Minh, Tổng Giám Thị, kêu lên văn phòng để cảnh cáo. Em nào đi học mà xí xọn đánh chút phấn hồng lên má cũng bị khiển trách.
Ngày xưa, tuy là nữ sinh nhưng chúng tôi cũng nghịch ngợm không kém gì nam sinh, nhưng sự nghịch ngợm cũng chỉ trong một giới hạn nào đó thôi. Chúng tôi vẫn tuyệt đối nghe lời bố mẹ, kính trong thầy cô và gặp người khác phái cũng bẽn lẽn, e ấp dịu dàng. Nhưng đó chỉ là chuyện ngày xưa thôi.
Thế giới càng tiến bộ, giới trẻ ngày càng được tiếp xúc với công nghệ và kỹ thuật mới, nhạc trẻ, phong cách sống… cũng dần dần du nhập và ảnh hưởng vào giới trẻ Việt Nam. Kể từ khi internet được phát minh ra, chưa bao giờ thông tin đi nhanh như thế, không có gì xảy ra trên thế giới mà giới trẻ VN không nắm bắt được,
Điều này cũng có mặt tốt là các bạn trẻ giờ đây được cập nhật với những gì đang xảy ra trên thế giới. Nếu giỏi sinh ngữ, có thể lên mạng tìm kiếm tài liệu phục vụ cho việc học tập của mình. Bên cạnh đó, các học bổng du học nước ngoài cũng giúp cho các bạn mà gia đình không khá giả có cơ hội học tập tại những nước tiên tiến.
Về mặt khác, tôi đã đi qua nhiều nước trên thế giới nhưng phải nói là giới trẻ VN khá là phụ thuộc vào gia đình, họ ít có đầu óc tự lập như phần lớn thanh niên những nước khác trên thế giới. Họ vòi vĩnh bố mẹ đủ điều, và yêu sách thì thường là “nếu không có cái đó thì con học không tốt….” thế là cứ đụng đến việc học là các ông bố, bà mẹ cứ quýnh quáng lên vì sợ con bỏ học, từ một yêu sách được đáp ứng, các người trẻ sẽ tiếp tục bài ca vòi vĩnh cha mẹ mình nhiều điều khác nữa. Có thể thấy khắp nơi các khuôn mặt trẻ măng, còn học phổ thông trung học, nhưng đều được trang bị một điện thoại Iphone đời mới, cho dù giá của Iphone ở VN không hề rẻ.
Hai phần gió thổi, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thả cho tà áo trắng bay
(Thơ Nguyên Sa) Ngày xưa, sau khi thi đậu vào đệ thất Trưng Vương, lần đầu tiên được khoác lên người chiếc áo dài trắng, tôi đã tự nhủ rằng từ nay ta đã lớn, đã thành thiếu nữ nên phải bớt nghịch ngợm, phải ý tứ và e ấp dịu dàng hơn.
Còn hình ảnh nào đẹp hơn những buổi tan trường, chúng tôi như những cánh én trắng ùa ra từ một tổ ấm là mái trường Trưng Vương yêu dấu, tỏa về khắp nơi để rồi hôm sau lại hội tụ, cùng nhau chơi đùa học tập.
Giờ tan trường từng nhóm nữ sinh chúng tôi, người đi xe trường, kẻ đi bộ, người xe đạp, kẻ xe gắn máy…..những tà áo dài trắng tung bay trong gió trải dài theo con đường Thống Nhất rợp bóng mát trông thật đáng yêu. Theo sau là những “cây si” chỉ dám theo gót chân các nàng mà vẫn còn ngần ngại chưa dám thố lộ “tình anh”, nhưng nữ sinh TV chúng tôi thừa thông minh để biết ai đang để ý mình, biết hết nhưng cứ làm ngơ hầu có thời gian đánh giá sự kiên nhẫn của chàng,
Thưở đó, áo dài trắng của nữ sinh chúng tôi thường được may bằng vải phin nõn, tơ tằm Hồng Hoa hay KT trắng. Vải may áo tuy không mỏng lắm nhưng theo nội quy khắt khe của nhà trường, chúng tôi luôn phải mặc thêm chiếc áo lá ngoài chiếc áo ngực. Hôm nào có em nào làm cách mạng không mặc áo lá là y như rằng sẽ bị bà Nguyệt Minh, Tổng Giám Thị, kêu lên văn phòng để cảnh cáo. Em nào đi học mà xí xọn đánh chút phấn hồng lên má cũng bị khiển trách.
Ngày xưa, tuy là nữ sinh nhưng chúng tôi cũng nghịch ngợm không kém gì nam sinh, nhưng sự nghịch ngợm cũng chỉ trong một giới hạn nào đó thôi. Chúng tôi vẫn tuyệt đối nghe lời bố mẹ, kính trong thầy cô và gặp người khác phái cũng bẽn lẽn, e ấp dịu dàng. Nhưng đó chỉ là chuyện ngày xưa thôi.
Thế giới càng tiến bộ, giới trẻ ngày càng được tiếp xúc với công nghệ và kỹ thuật mới, nhạc trẻ, phong cách sống… cũng dần dần du nhập và ảnh hưởng vào giới trẻ Việt Nam. Kể từ khi internet được phát minh ra, chưa bao giờ thông tin đi nhanh như thế, không có gì xảy ra trên thế giới mà giới trẻ VN không nắm bắt được,
Điều này cũng có mặt tốt là các bạn trẻ giờ đây được cập nhật với những gì đang xảy ra trên thế giới. Nếu giỏi sinh ngữ, có thể lên mạng tìm kiếm tài liệu phục vụ cho việc học tập của mình. Bên cạnh đó, các học bổng du học nước ngoài cũng giúp cho các bạn mà gia đình không khá giả có cơ hội học tập tại những nước tiên tiến.
Về mặt khác, tôi đã đi qua nhiều nước trên thế giới nhưng phải nói là giới trẻ VN khá là phụ thuộc vào gia đình, họ ít có đầu óc tự lập như phần lớn thanh niên những nước khác trên thế giới. Họ vòi vĩnh bố mẹ đủ điều, và yêu sách thì thường là “nếu không có cái đó thì con học không tốt….” thế là cứ đụng đến việc học là các ông bố, bà mẹ cứ quýnh quáng lên vì sợ con bỏ học, từ một yêu sách được đáp ứng, các người trẻ sẽ tiếp tục bài ca vòi vĩnh cha mẹ mình nhiều điều khác nữa. Có thể thấy khắp nơi các khuôn mặt trẻ măng, còn học phổ thông trung học, nhưng đều được trang bị một điện thoại Iphone đời mới, cho dù giá của Iphone ở VN không hề rẻ.
Một quan niệm sai lầm khác nữa là, trừ một số người có hoàn cảnh quá khó khăn phải chấp nhận đi làm thêm kiếm sống như phụ chạy bàn ở nhà hàng, rửa chén, làm “oshin” giúp việc nhà, phụ bán cửa hàng quần áo…. còn thì đại đa số giới trẻ VN coi việc đi làm thêm như thế là xấu hổ, thậm chí nhục nhã.
Đến những nhà hàng ở Mỹ, Thụy Sĩ, Pháp.. tôi đã chứng kiến những thanh niên, thiếu nữ với ngoại hình thật đẹp, khuôn mặt thật ngây thơ, thánh thiện làm nhân viên phục vụ trong các quán ăn. Họ vui vẻ, tươi tỉnh và hãnh diện vì tự mình làm ra tiền. Nhìn lại giới trẻ của đất nước mình tôi vẫn tự hỏi đến bao giờ thì cái quan điểm sai lầm của giới trẻ VN mới được thay đổi?
Nhưng điều tệ hại nhất trong bài này, tôi muốn nói tới tình trạng đạo lý ngày càng suy đồi của đa số những người trẻ VN. Ngày xưa nữ sinh chúng tôi, nếu có bất đồng ý tưởng, cũng chỉ gây gổ và giận dỗi không nói chuyện với nhau thôi. Chỉ có các nam sinh là đôi lúc nổi nóng đánh nhau nhưng cũng rất hiếm. Ngày nay, chuyện nữ sinh túm tóc, xé áo nhau giữa nơi công cộng đã trở thành phổ biến, từ thành phố lớn như Saigon cho tới những tỉnh lẻ, việc quay “clip” nữ sinh đánh nhau, chửi nhau và “post” lên mạng là chuyện xảy ra liên tục. Tiếp theo chuyện đánh nhau giữa các bạn học sinh, chuyện đánh thầy cô bây giờ cũng phổ biến không kém. Có những học trò cá biệt bị thầy cô la mắng, phạt… đã chẳng ngần ngại vào thẳng lớp, vác khúc gỗ hoặc vác dao nện thầy cô đến phải đi nhà thương, nhưng đau đớn hơn, người tiếp tay cho họ chẳng ai xa lạ lại chính là phụ huynh của những học trò cá biệt đó.
Văn hóa và đạo đức suy đồi kéo theo những hành vi không thích đáng và những ngôn từ dung tục. Ngày xưa chúng tôi, những nữ sinh e ấp bao nhiêu thì ngày nay đa số các nữ sinh chẳng quan tâm đến sự đánh giá của những người xung quanh. Trên đường phố mọi người có thể bắt gặp các nữ sinh chở ba thậm chí chở bốn trên một chiếc xe Honda đúng ra chỉ giành cho hai người. Họ nói cười hô hố giữa chốn đông người, nếu có ai đó nhìn họ bằng cặp mắt khó chịu, họ chẳng quan tâm vẫn cứ tiếp tục. Hình ảnh những nữ sinh duyên dáng trong tà áo dài trắng dần dần bị biến dạng theo thời cuộc, vạt áo dài đồng phục được gấp đôi dắt vào cạp quần, tay áo sắn đến cùi trỏ cứ như thể sắp sửa đánh nhau, và nhất là ngôn từ thì không còn kiểm soát nổi nữa. Những điều đó đã phá hỏng cái hình ảnh dịu dàng của cô nữ sinh e thẹn trong tà áo dài ngày nào mà ta vẫn thường hình dung.
Nhưng trên tất cả, điều tệ hại nhất chính là cái thứ ngôn từ họ sử dụng hàng ngày. Ở Saigon việc các nữ sinh dùng những chữ thô tục để nói với nhau, tuy cũng không chấp nhận được, nhưng vẫn còn ở mức độ nhẹ nhàng hơn các thiếu nữ của Hà Thành ngàn năm văn vật. Cách hành xử của người Hà Nội bây giờ, đặc biệt là giới trẻ, thật đáng kinh ngạc.
Vào dịp hoa Anh Đào nở cũng là dịp xuân về, vì miền Bắc thời tiết lạnh, chính phủ Nhật Bản có mang sang Việt Nam trưng bầy một số hoa Anh Đào, loài hoa đặc trưng của xứ sở họ. Người trẻ nô nức kéo nhau đi xem, nhưng chỉ sau buổi trưng bầy đầu tiên, rừng hoa đã trở thành một bãi chiến trường vì họ đã giẫm đạp lên nhau để hái lộc và hái hoa không thương tiếc. Người Nhật đã nghĩ gì về dân tộc chúng ta khi nhìn cảnh tượng tả tơi đó.
Đến những nhà hàng ở Mỹ, Thụy Sĩ, Pháp.. tôi đã chứng kiến những thanh niên, thiếu nữ với ngoại hình thật đẹp, khuôn mặt thật ngây thơ, thánh thiện làm nhân viên phục vụ trong các quán ăn. Họ vui vẻ, tươi tỉnh và hãnh diện vì tự mình làm ra tiền. Nhìn lại giới trẻ của đất nước mình tôi vẫn tự hỏi đến bao giờ thì cái quan điểm sai lầm của giới trẻ VN mới được thay đổi?
Nhưng điều tệ hại nhất trong bài này, tôi muốn nói tới tình trạng đạo lý ngày càng suy đồi của đa số những người trẻ VN. Ngày xưa nữ sinh chúng tôi, nếu có bất đồng ý tưởng, cũng chỉ gây gổ và giận dỗi không nói chuyện với nhau thôi. Chỉ có các nam sinh là đôi lúc nổi nóng đánh nhau nhưng cũng rất hiếm. Ngày nay, chuyện nữ sinh túm tóc, xé áo nhau giữa nơi công cộng đã trở thành phổ biến, từ thành phố lớn như Saigon cho tới những tỉnh lẻ, việc quay “clip” nữ sinh đánh nhau, chửi nhau và “post” lên mạng là chuyện xảy ra liên tục. Tiếp theo chuyện đánh nhau giữa các bạn học sinh, chuyện đánh thầy cô bây giờ cũng phổ biến không kém. Có những học trò cá biệt bị thầy cô la mắng, phạt… đã chẳng ngần ngại vào thẳng lớp, vác khúc gỗ hoặc vác dao nện thầy cô đến phải đi nhà thương, nhưng đau đớn hơn, người tiếp tay cho họ chẳng ai xa lạ lại chính là phụ huynh của những học trò cá biệt đó.
Văn hóa và đạo đức suy đồi kéo theo những hành vi không thích đáng và những ngôn từ dung tục. Ngày xưa chúng tôi, những nữ sinh e ấp bao nhiêu thì ngày nay đa số các nữ sinh chẳng quan tâm đến sự đánh giá của những người xung quanh. Trên đường phố mọi người có thể bắt gặp các nữ sinh chở ba thậm chí chở bốn trên một chiếc xe Honda đúng ra chỉ giành cho hai người. Họ nói cười hô hố giữa chốn đông người, nếu có ai đó nhìn họ bằng cặp mắt khó chịu, họ chẳng quan tâm vẫn cứ tiếp tục. Hình ảnh những nữ sinh duyên dáng trong tà áo dài trắng dần dần bị biến dạng theo thời cuộc, vạt áo dài đồng phục được gấp đôi dắt vào cạp quần, tay áo sắn đến cùi trỏ cứ như thể sắp sửa đánh nhau, và nhất là ngôn từ thì không còn kiểm soát nổi nữa. Những điều đó đã phá hỏng cái hình ảnh dịu dàng của cô nữ sinh e thẹn trong tà áo dài ngày nào mà ta vẫn thường hình dung.
Nhưng trên tất cả, điều tệ hại nhất chính là cái thứ ngôn từ họ sử dụng hàng ngày. Ở Saigon việc các nữ sinh dùng những chữ thô tục để nói với nhau, tuy cũng không chấp nhận được, nhưng vẫn còn ở mức độ nhẹ nhàng hơn các thiếu nữ của Hà Thành ngàn năm văn vật. Cách hành xử của người Hà Nội bây giờ, đặc biệt là giới trẻ, thật đáng kinh ngạc.
Vào dịp hoa Anh Đào nở cũng là dịp xuân về, vì miền Bắc thời tiết lạnh, chính phủ Nhật Bản có mang sang Việt Nam trưng bầy một số hoa Anh Đào, loài hoa đặc trưng của xứ sở họ. Người trẻ nô nức kéo nhau đi xem, nhưng chỉ sau buổi trưng bầy đầu tiên, rừng hoa đã trở thành một bãi chiến trường vì họ đã giẫm đạp lên nhau để hái lộc và hái hoa không thương tiếc. Người Nhật đã nghĩ gì về dân tộc chúng ta khi nhìn cảnh tượng tả tơi đó.
Quang cảnh Hồ Gươm (Hà Nội) tơi tả sau đêm Giao Thừa
Đó là chưa kể đến mùa thi, dù Văn Miếu Quốc Tử Giám, nơi thờ những vị tiến sĩ đầu tiên của Việt Nam, đã được rào lại để ngăn các sĩ tử không bước vào trong sờ lên đầu các “cụ rùa”. Nhưng bất chấp bảo vệ, cảnh sát, các người trẻ cũng xô đẩy nhau và thản nhiên trèo vào sở đầu các cụ rùa vì họ tin rằng điều này sẽ mang may mắn tới cho họ trong kỳ thi sắp đến. Rốt cuộc thì Quốc Tử Giám, một trong những biểu tượng văn hóa của Việt Nam, cứ đến mỗi mùa thi, lại biến thành bãi chiến trường. Báo chí ngày nay gọi đó là “lỗ hổng văn hóa”, đặc biệt đối với giới trẻ Hà Thành.
Lại bàn về những câu nói không được đẹp đẽ phát ra từ những chiếc miệng nhỏ bé xinh xinh của các cô gái Hà Nội. Ngày nay hình như họ cho rằng việc xen những câu chửi thề vào những câu nói chuyện thường ngày không còn là “đặc quyền” của đám đàn ông nữa, hình như họ muốn “bình đẳng giới” cả trong chuyện này. Tôi đã có dịp đứng sau lưng các em gái Hà Nội, xếp hàng chờ làm thủ tục lên máy bay, và tôi đã thật bất ngờ với thứ ngôn từ mà họ sử dụng. Đó là những cô gái có khuôn mặt khá xinh, làn da mịn màng, và những bộ cánh họ đang khoác trên người cũng khá là thời trang. Trầm trọng thay những câu nói tục tỉu ấy đã ngấm vào người các thiếu nữ như một thứ “à la mode” mà đối với họ, hầu như ai không nói thì không phải là “chịu chơi”.
Tệ hơn nữa, những ngôn từ độc đáo đó không chỉ thoát ra ở cửa miệng những cô gái chơi bời trác táng, nó còn thoát ra từ những người con gái con nhà tử tế, học hành đàng hoàng hoặc đang làm việc trong các văn phòng sang trọng.
Những ngôn từ đó tôi không tiện viết ra ở đây, đành mời các bạn vào link dưới đây để đọc một bài báo mới nhất về tình trạng này. http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/498534/Nu-sinh-vang-tuc---Ky-1-O-dau-cung-nghe.html
Trình độ dân trí của một dân tộc được biểu lộ qua cách hành xử của người dân nơi công cộng, báo chí đã nói rất nhiều về những tình trạng này. Việc giáo dục một con người không chỉ từ một nơi duy nhất là nhà trường mà là sự kết hợp giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Phải đợi đến bao giờ thì đại đa số lớp trẻ Việt Nam mới ý thức được những gì họ đang làm là xấu hổ, là vô văn hóa? Ai là người phải chịu trách nhiệm về tình trạng văn hóa tệ hại này? Buồn thay, câu trả lời vẫn còn đang bị bỏ ngõ.
Saigon June 30th 2012
No comments:
Post a Comment