Tuesday, 23 October 2012

NHỮNG GÌ CÒN SÓT LẠI CỦA SAIGON

 
Một buổi tối đi dạy học về Mai Thy được người thuê nhà làm tiệm giầy báo cho biết là có một người đàn ông đã có tuổỉ đến nhà tìm cô, người đó không để tên lại nhưng sau khi xin số điện thoại di động của cô, ông cho biết sẽ liên lạc lại sau. Cô đoán đó chắc là một đối tác muốn mời mình cộng tác trong một hội nghị hay khóa huấn luyện nào đó.

Hai ngày sau, Mai Thy nhận được một cú điện thoại khi đang dạy học buổi tối, hóa ra đó là Uy, anh chàng được coi như mối tình đầu của cô mấy chục năm về trước. Ngày xưa hai đứa quen nhau trong một “bal de famille” của người bạn, cũng như bao thiếu nữ thời ấy, Mai Thy luôn ăn mặc rất thời trang, tiền bố mẹ cho để ăn sáng, để tiêu vặt cô chủ yếu bỏ vào quần áo, giầy dép. Thưở đó, ngoài giờ đi học ở một trường nữ nổi tiếng mà kỷ luật khá gắt gao, những giờ đi học thêm ở Hội Việt Mỹ (Vietnamese American Association) hay Trung Tâm Văn Hóa Pháp (Centre de Culturel Francais) cô như chim sổ lồng được tự do mặc những gì mình thích. Với đôi chân dài và chiều cao được coi là hơi quá khổ so với các thiếu nữ VN thời ấy, cô luôn diện những chiếc mini jupe xinh xắn, thêm mái tóc dài kiểu Francoise Hardy, một ca sĩ nổi tiếng của Pháp vào thập niên 60, Mai Thy đã là tâm điểm của khá nhiều các chàng, trong số đó có Uy.

- A lô?
- Hi em, Mai Thy phải không?
- Dạ, xin lỗi anh là ai ạ?
- Anh Uy đây, em còn nhớ không?
- Dạ xin lỗi anh Uy ở đâu ạ?
- Anh ngày xưa nhà ở Trần Quý Cáp đây.
- À em nhớ ra rồi, anh mới về hả?
- Anh về đã được hai tuần, anh tìm em khắp nơi, tưởng em đã đi ngoại quốc, không ngờ em vẫn còn ở VN, thế cũng may vì như thế dễ tìm em hơn
- Giọng nói của em không hề thay đổi
- Nhưng ngoại hình thì thay đổi nhiều lắm, sao anh tìm ra em?
- Anh tìm đến nhà Vân bạn em đường Trương Minh Ký cũ, nhưng cũng không dễ dàng gì vì tên đường bây giờ thay đổi quá nhiều. Tuy nhiên nhờ cái nhà thờ Ba Chuông gần nhà Vân vẫn giữ được tên cũ nên anh lần mò rồi cũng xong. Với hy vọng rất mong manh, anh may mắn đã gặp Vân và Vân cho anh địa chỉ nhà em. Anh xin lỗi đã đường đột đến mà không báo trước. Cậu bé bán giầy trước nhà em cho anh số cell của em. Bây giờ mừng quá, bao giờ anh em mình gặp nhau được?
- Dạ em chỉ bận nhiều buổi chiều tối vì dạy học, chứ ban ngày thì tương đối em có thì giờ hơn
- Mai là thứ bẩy rồi, nếu em rỗi, hai anh em mình đi ăn sáng uống café đi?
- Em xin lỗi anh, ngày mai em vẫn dạy học, thôi để chủ nhật anh ạ
- OK vậy thì chủ nhật mình gặp nhau ở đâu?
- Để cho anh dễ tìm, chắc mình gặp nhau ở quán café Window ngay khu vực hồ Con Rùa ngày xưa mà mình hay đi ăn bò bía và gỏi đu đủ khô bò đó. Em không nhớ địa chỉ nhưng anh cứ đến vòng quanh hồ Con Rùa tìm là ra ngay thôi
- Mấy giờ em nhỉ?
- 9g đi anh vì sáng chủ nhật không phải làm gì nên em hay ngủ cố
- Vậy anh hẹn gặp em chủ nhật lúc 9g sáng chứ không phải tối đâu đấy nhé – Uy cẩn thận nhắc lại tất cả chi tiết của cuộc hẹn cứ như thể anh lại sắp vuột mất những mối dây liên lạc với cô như ngày xưa.

 
Mai Thy đã gặp Uy năm 1969, khi cô đang theo học năm cuối bậc Trung Học và chuẩn bị thi Tú Tài hai, đến giờ cô vẫn không hiểu tại sao đó là năm hết sức bận rộn của lứa tuổi học trò mà cô vẫn có thời gian đi chơi đây đó cùng Uy. Thời của cô, những học trò mới lớn thường thích tham dự những buổi tiệc có kèm nhảy đầm của bạn mình, hầu như nhà nào hơi rộng rãi một chút là cứ thay phiên nhau tổ chức “bal de famille” để chiêu đãi bạn. Bố cô tuy có nghiêm khắc nhưng lâu lâu cũng cho tổ chức tiệc nhân dịp sinh nhật các anh em trong nhà, ông quan niệm thà là ở trước mắt để ông kiểm soát còn hơn là không thấy gì. Lúc đầu việc nhảy đầm còn được chính quyền lúc bấy giờ cho phép, càng về sau này khi cuộc chiến càng khốc liệt, không khí chiến tranh bao trùm quê hương cô thì chính quyền đã ra một sắc lệnh cấm tụ tập nhẩy đầm. Từ đó chỉ những người bạn có bố làm chức vụ cao cấp trong quân đội hay cảnh sát mới dám tổ chức nhảy. Tuy nhiên với tính ham chơi và sự liều lĩnh của tuổi học trò, cô và các bạn đôi lúc cũng đi dự các buổi nhảy đầm “chui”, đang nhẩy cảnh sát ập vào xét nhà thế là cả bọn, đứa leo lan can sang nhà bên cạnh, đứa vào phòng của chủ nhà thay pyjama vờ như đang ngủ, con trai thì leo lên mái nhà trốn, nghĩ lại tuy hồi hộp nhưng thật là vui. Chẳng qua chỉ sợ bố mẹ biết vì cảnh sát buộc phải có bố mẹ bảo lãnh mới cho về.

Trước ngày đi gặp Uy, Mai Thy kể cho anh bạn thân mình nghe buổi hẹn này, không phải để xin phép, nhưng chỉ để tỏ lòng tôn trọng người bạn thân đã đang cùng cô chia xẻ vui buồn trong cuộc sống. Cũng là một du học sinh thành đạt ở ngoại quốc, đối với anh chuyện chẳng có gì là ầm ĩ và anh hoàn toàn ủng hộ cuộc hội ngộ này tuy cũng thòng một câu đùa: “gặp để nhớ lại kỷ niệm ngày xưa một chút thôi chứ không phải để sống lại ngày xưa nhé”.

Buổi sáng Chủ Nhật, trời u ám như sắp mưa, Mai Thy chọn chiếc áo màu thiên thanh bằng tơ tầm do con gái mới gởi về tặng nhân ngày lễ MẸ vừa qua, cùng chiếc Jeans bạc phếch, cái phong thái “bụi bặm” từ thời con gái vẫn theo cô đến tận bây giờ. Do cá tính sôi nổi pha chút lãng tử, những thần tượng ca nhạc hay điện ảnh của cô không phải là một France Gall hiền dịu hay một Catherine Deneuve hoàn toàn nữ tính mà là những khuôn mặt gai góc và cá tính như Francoise Hardy hay Annie Girardot.

Soi gương trước cửa sổ đầy ánh sáng mặt trời, Mai Thy có thể thấy rõ những nếp nhăn trên hai khóe mắt của mình, tuy khá ít so với tuổi thật của cô, nhưng cũng đủ để cho người khác thấy cô không còn ở lứa tuổi trung niên nữa. Tô nhẹ son môi, thêm chút phần hồng vào hai gò má, trừ khi tham dự những buổi tiệc tối, cô vẫn có thói quen trang điểm rất ít và rất nhẹ mỗi khi ra ngoài.
 
 
Quen nhau đầu năm 69 thì đến cuối năm 70 khi đang học năm thứ hai đại học Khoa Học, Uy đột ngột báo tin cho cô biết là bố mẹ anh đã làm giấy tờ cho Uy đi Bỉ du học. Sau đó Uy chỉ về thăm lại VN một lần năm 72 và vẫn liên lạc thư từ thường xuyên với cô. Hồi đó chưa có internet nên thư từ nước ngoài đi và về rất chậm, cho dù viết liên tục cho nhau nhưng hầu như mỗi tháng Mai Thy chỉ nhận được hai bức thư từ Uy. Thế rồi sau biến cố của đất nước năm 1975, Mai Thy đã hoàn toàn mất liên lạc với Uy, lúc đầu cô cũng đau khổ tưởng không thể sống tiếp được nhưng thời gian luôn là liều thuốc nhiệm mầu, và tạo hóa khi lấy mất điều gì lại bù đắp điều khác cho ta. Thấm thoát thế là đã 40 năm hai người không gặp nhau, cuộc sống trôi nổi, biết bao thay đổi cả về ngoại hình lẫn tư tưởng. Một chút hồi hộp trong lòng, một chút lo lắng bâng quơ, liệu Uy có nhìn ra mình sau mấy chục năm không gặp lại? mà cũng chẳng sao, mình già thì đối tượng bây giờ cũng già hơn mình, cô nghĩ để tìm lại chút tự tin.

Mai Thy dắt xe ra khỏi nhà, buổi sáng không khí thật dễ chịu, SG lúc nào đường phố cũng đông người nhưng khác biệt là hôm nay không phải ngày đi làm nên mọi người nhìn rất thư thái thong thả. Có những gia đình cả 5 người trên một chiếc xe gắn máy, bố mẹ và 3 đứa con mà chẳng bao giờ bị cảnh sát tuýt còi có lẽ vì cảnh sát cũng thông cảm với những gia đình đông con nhưng chỉ có một phương tiện đi lại duy nhất là chiếc xe gắn máy.

Mai Thy vừa đến quán café thì trời đổ mưa lớn, một anh bảo vệ giúp cô mang xe lên lề vì từ lúc con đường này được làm lại, lề đường đã được nâng cao lên mà không chừa lại chút dốc nào cho xe lên. Cái bánh xe Vespa của cô thì nhỏ xíu, lên dốc cao rất dễ trượt ngã nên thường cô chỉ mở máy và dựa vào sức mạnh của động cơ để dắt xe lên lề.

Vuốt lại mái tóc ngắn, chùi vài giọt mưa còn đọng trên mặt, cô bước vào quán café mà bối rối không biết mình phải bắt đầu từ góc nào để tìm Uy. Uy đã dặn cô:

- Em không cần phải nói em mặc áo mầu gì thì anh cũng nhận ra em thôi
- Mai Thy! Mai Thy!

Kia rồi, một cánh tay đã vẫy cô ở một bàn nhỏ kín đáo trong góc chỉ giành cho hai người, là Uy đó sao? Từ ngày xa nhau, có đôi lúc khi nghe một bản nhạc quen hay khi đi ngang một con phố hay công viên mà ngày xưa hai đứa thường đi qua, cô vẫn nhớ tới Uy, những lúc ấy cô vẫn tưởng tượng ra một thanh niên to cao khỏe mạnh với mái tóc quăn tự nhiên và nụ cười tươi lạc quan yêu đời. Bây giờ ngồi đây, trước mặt cô là một ông già đẹp lão, tuy nhìn không còn cao to như xưa khi Uy đứng dậy kéo ghế cho cô, nhưng vẫn giữ được vẻ cường tráng của một người đã bước qua tuổi 60, bụng không phệ và tóc chỉ hơi muối tiêu, đặc biệt nước da thật hồng hào khỏe mạnh.
- Em không thay đổi gì nhiều, chỉ không còn mái tóc dài Francoise Hardy mà anh yêu thích – Uy kéo ghế cho cô ngồi
- Cám ơn anh
- Sao em dùng gì? - vẫn giọng Bắc ấm áp Uy hỏi
- Cho em một bánh mì trứng omelette… - Uy tiếp lời: và một café liegeois
- Anh hay thật vẫn nhớ em thích café liegeois à?
- Làm sao anh quên được? – Uy bắt đầu trầm ngâm. Ngày xưa những cuộc hẹn hò cuối tuần của hai người thường kết thúc tại quán café Brodard và loại nước uống muôn thưở của Mai Thy luôn là café liegeois
- Em thấy anh thay đổi nhiều không?
- Dĩ nhiên, bốn mươi năm rồi còn gì, thay đổi nhiều lắm, già đi, tóc bạc và thấp đi
- Ừ người già bao giờ cũng nhìn thấp đi vì các đốt xương sống sẽ sụm xuống một chút khiến cho người ta nhìn thấp đi
- Thế hả? thế mà bây giờ em mới biết, chỉ có một thứ không thay đổi là tóc anh vẫn quăn tự nhiên
- Tóc quăn tự nhiên thì cứ quăn hoài chứ làm sao thay đổi được hả em? Anh cười
- Thế anh thấy em sao?
- Em dĩ nhiên cũng thay đổi nhiều nhưng anh đoán là em rất chăm tập thể dục, em có nước da rám nắng mà người ngoại quốc họ rất mê
- Thế mà ở đây họ chê em đen đấy, ngày nào em cũng không tập cái này thì làm cái kia, em quen rồi
- Nhưng anh thấy em nhìn đầy đặn so với hồi xưa, không mập tí nào. Ngày xưa em gầy quá, nên thấy cao lêu khêu. Khi trẻ thì gầy như thế là đẹp nhưng già rồi phải mập lên một tí trông được hơn.
 
 
Thế rồi anh kể cho cô nghe về cuộc đời của anh, học xong về quan hệ ngoại giao ở Bỉ, anh làm cho một tổ chức phi chính phủ (NGO) được vài năm và sau đó thời thế đưa đẩy anh xin được một chân làm “interpreter” cho Liên Hiệp Quốc tại trụ sở ở Thụy Sĩ và làm cho tổ chức đó cho tới ngày về hưu năm ngoái. Sau 1975, anh tưởng sẽ không bao giờ gặp lại cô, rồi cuộc sống đưa đẩy, anh lập gia đình với một phụ nữ nước ngoài và giờ đã ly dị sau hai mươi năm chung sống. Một thời gian sau, anh đã có ý định về Saigon chơi nhưng nghe mọi người than vãn nên ngao ngán không muốn về. Lòng thì luôn đau đáu nỗi nhớ nhà và sau cùng anh quyết định về VN một chuyến thăm dò xem có thể sống nốt quãng đời còn lại ở quê hương không? Thỉnh thoảng, trong câu chuyện, anh vẫn nhắc tới Irene vợ cũ của anh với đầy vẻ yêu mến, vẫn luôn thăm hỏi và giúp đỡ cô ta khi được yêu cầu. Anh bảo đã có một đứa con gái nay đã ra trường Đại Học và cũng theo nghiệp bố làm về ngoại giao.
- Con anh có biết nói tiếng Việt không?
- Chút chút, anh cũng tập cho cháu nói nhưng nhiều cái nó nói buồn cười lắm. Thí dụ: cái hoa nó “rớt” thì nó nói là cái hoa “té” (fall down) còn “tóc” anh bắt đầu trắng thì nó nói “lông” (hair) bố bắt đầu trắng rồi. Thôi kệ biết ít còn hơn không.
- Buồn cười quá nhỉ?
- Anh về đây mà tiếc quá, bao nhiêu thứ không còn nữa
- Anh muốn nói đến cái gì?
- Thì như café Brodard chẳng hạn, nơi ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm của tuổi trẻ chúng mình giờ cũng chẳng còn
- Dạ, một tập đoàn giầu có đã mua hết khu đất chỗ Passage Eden và đang đập ra để xây “shopping mall” rồi anh ơi
- Thế thạch chè Hiển Khánh còn không em?, anh nhớ ngày xưa em cũng hay bắt anh chở đi ăn thạch trắng nấu với nước đường hoa nhài
- Chỗ đó cũng mất rồi anh ạ, rạp Casino Dakao lẫn Casino Saigon đều không còn là rạp cine nữa. Casino Dakao thì vẫn còn đấy nhưng từ lâu nó đã được sử dụng làm nhà kho chứa đồ, còn Casino Saigon thì cũng vừa được phá đi để xây nhà hàng.
- Anh nhớ ngày xưa khi đi cine, em chỉ thích đi Rex, Eden hay Casino Saigon thôi chứ không chịu đi rạp Lê Lợi dù ở đấy cũng có nhiều phim cũ khá hay
- Ở trong đó nhiều người đồng tính quá nên em thấy kỳ kỳ không thích
- Em ạ, anh nghĩ là anh sẽ về Thụy Sĩ thu xếp và sẽ về VN sống luôn cho đến chết.
- Thật không anh? Sao em thấy người VN đã sống ở ngoại quốc nhiều không thích về đây sống luôn đâu.
- Lúc trước anh cũng nghĩ thế nhưng sau khi về đây anh nghĩ mình sẽ sống thử một thời gian rồi nếu được sẽ dọn về ở luôn. Ở bên kia sau khi ly dị, con cái đã có gia đình ra ở riêng, một mình cô đơn lắm.
- Tùy anh, nhưng anh phải suy nghĩ và cân nhắc cho kỹ nếu không bán nhà bên ấy đi rồi thì khó mua lại. Em thì đã có giấy tờ định cư ở Mỹ, định vài năm nữa sẽ sang đó ở luôn với con gái
- Sao em lại lội ngược giòng thế, người ta già tìm về VN sống cho thanh thản có người hầu hạ lúc tuổi già còn em thì lại định đi
- Nhưng em chỉ có một đứa con gái duy nhất
- Rồi em xem cháu có chịu ở với em hay là lại bỏ bà già bơ vơ một mình lúc đó lại ngồi khóc. À mà hồi này em còn khóc nhè không? Anh nhớ ngày xưa em rất “mít ướt”, đụng gì cũng khóc. Chở em đi lấy quần áo, người ta hẹn đúng ngày mà không xong em cũng khóc. Nói nặng một tí cũng khóc.
- Bây giờ già rồi, hết khóc nhè mà khóc thầm thôi – Mai Thy đùa
- Thôi cứ khóc được là nguôi ngoai rồi, đàn ông không khóc được, cái gì cũng giữ trong lòng nên khổ hơn đàn bà.
- Bây giờ thì em cho anh biết về gia cảnh em, anh nghe Vân nói em cũng đã ly dị
- Dạ, chồng em lúc trước đang là sinh viên, bị tổng động viên vào mùa hè đỏ lửa, gia đình có tiền nên chạy vào tình báo an ninh quân đội để khỏi phải ra trận. Đến 75 phải đi học tập 8 năm, khi về đã hoàn toàn là một người khác, hay ghen vớ vẩn và đôi lúc đánh đập em nên em đành phải chia tay sau khi có một cháu gái – Nói đến đấy, hai giọt nước mắt chẩy dài từ khóe mắt Mai Thy khi nhắc đến những biến cố đã qua.
- Anh xin lỗi đã khơi lại chuyện buồn của em – Uy lấy tay vỗ nhẹ lên đôi vai đang run nhẹ của cô, anh đưa cho cô một mảnh “tissue” để lau mắt.
- Từ đấy, em thề sẽ không lập gia đình nữa để không ai có quyền đánh em
- Thôi mình nói chuyện khác đi, bây giờ anh muốn đi chơi một vòng Saigon em có tình nguyện làm tài xế chở anh đi không hay mình đi taxi?
- Em chở thì được thôi, em đi xe gắn máy 45 năm rồi còn gì. Chỉ sợ anh không dám ngồi sau lưng em thôi.
- Em cứ đi từ từ thì OK.
Kêu người tính tiền nước, hai người bắt đầu lên xe Vespa của Mai Thy, cũng may là “coffre” xe rộng nên cô luôn mang theo một “helmet” phòng hờ.
- Anh đội “helmet” vào, bây giờ là luật đấy nếu không họ phạt nặng còn hơn giá tiền một chiếc “helmet”
- VN về mặt này hay quá nhỉ, đã ý thức tốt về gánh nặng của xã hội trong lãnh vực tai nạn giao thông
- Rồi, anh OK chưa?
- Ngày xưa anh đi xe gắn máy vi vút, lâu rồi không đi cũng hơi sợ vả lại bây giờ xe đông hơn ngày xưa nhiều. Anh nhớ cái xe Lambretta mắc chứng của anh, lâu lâu lại không chịu nổ máy làm anh cứ phải cong đít đẩy cho nó nổ lạch bạch trong tiếng cười dòn của em, ác thật một người thì mệt muốn chết, còn một người thì đứng diễu cợt
- Nếu em quay lại cảnh ấy cho anh xem thì anh cũng buồn cười chứ đừng nói ai
Uy đặt nhẹ tay lên vòng eo của Mai Thy, cô vội nói:
- Ấy, anh víu vào cái “porte baggage” đàng sau xe, đừng víu vào người em, người đi đường người ta nhìn xấu hổ lắm
- Ở VN cái gì cũng sợ xấu hổ, thôi được để anh thử xem
Chiếc xe lúc đầu hơi chòng chành vì Mai Thy chẳng khi nào chở ai đằng sau nặng như thế, lại thêm Uy chưa quen nên thay vì mỗi khi dừng lại theo thói quen Mai Thy hay nghiêng bên trái để chống chân thì anh cứ nghiêng theo chiều ngược lại. Phải một lúc cô mới quen được cái thế ngồi của anh. Cô bắt đầu chở anh, từ hồ Con Rùa ra nhà thờ Đức Bà, ngang qua Bưu Điện, đến con đường Tự Do, anh đòi quẹo trái sang Nguyễn Du để xem lại thư viện ALLIANCE FRANCAISE mà ngày xưa hai đứa cũng thường hẹn nhau ra đó học bài

Uy còn nhớ rất nhiều thứ, anh muốn ghé chỗ ông thợ ngồi khắc chữ ngay đường Lê Lợi, ngày xưa, mỗi khi có cây bút máy mới học trò chúng tôi thường hay ra ông để khắc tên mình lên đấy. Rồi anh đòi ghé xem ông thợ sửa giầy bên lề đường Lê Thánh Tôn, nơi ngày xưa mỗi khi giầy của anh hay của ông bố hỏng anh vẫn mang ra đây nhờ ông sửa. Cuối cùng thì cũng đến buổi trưa, nắng đã gắt và Mai Thy cũng thấm mệt dù Uy vẫn muốn đi tiếp, cô đề nghị được về nhà nghỉ ngơi trước khi tiếp tục hành trình khi trời mát hơn.
- Thôi em bỏ anh xuống đường Tự Do, anh lang thang một mình rồi hẹn nhau ở Gloria Jeans (Givral cũ) lúc 4g vậy. Sau đó anh sẽ tìm quán cơm bà Cả Đọi ở Nguyễn Huệ để ăn cơm với cà pháo mắm tôm, canh rau đay một bữa. Hay em muốn ăn trưa cùng anh?
- Em cám ơn anh, nhưng em vừa ăn sáng xong còn no lắm, bây giờ đến giờ “gà lên chuồng”, em phải về ngủ một chút rồi mới tính tiếp được.
- OK gặp em lúc 4 giờ tại Gloria Jeans

Trở về nhà, tưởng sẽ ngủ được một giấc cho đỡ mệt trước khi tiếp tục gặp Uy buổi chiều nhưng trái với mong đợi, Mai Thy trằn trọc mãi không chợp mắt được. Những hình ảnh ngày xưa như một khúc phim lại hiện về trong đầu cô. Uy hơn cô hai tuổi, thườ ấy khi hai đứa còn đang trong tuổi mới lớn, những buổi hẹn hò đi uống café Brodard hay Givral, những buổi chiều ra café Viễn Đông vừa ăn phá lấu, vừa uống nước mía ngoài đường mà cứ thấp thỏm sợ người quen nhìn thấy. Ngày ấy, Mai Thy nhớ các miếng phá lấu đều đồng giá với nhau, ông Ba Tầu bán món đó cứ việc cho bà con ăn thả giàn cuối cùng đếm những que tre mà người ta bỏ ra để tính tiền. Nhìn thế chứ, ông quan sát khách hàng kỹ lắm, cho dù các thanh niên có tinh quái cách mấy cũng không tài nào qua mặt mà dấu bớt que tre với ông được. Ngày nay, quán nước mía đó đã không còn nhưng vẫn còn một người bán phá lấu ở đấy nhưng không ngon như ngày xưa nữa.

Lại có những chiều cuối tuần, Mai Thy được Uy chở đi chơi trên chiếc xe Lambretta cồng kềnh của anh, ngang qua vườn Tao Đàn (Bờ Rô cũ), cô đã tinh nghịch cố bắt những chiếc lá me nhỏ xíu đang rơi lả tả trong gió. Khi vào một quán nước, Uy đã nhẹ nhàng gỡ những chiếc lá me vừa xanh vừa vàng ra khỏi mái tóc đen dài của cô và khẽ hát bài gì đó “con đường có lá me bay, chiều chiều ta lại cầm tay nhau về..”.

Những ngày cùng anh đi coi cine tại Rex, cuốn phim mà cô thích nhất hồi đó là Le Passager de la Pluie do Charles Bronson đóng, cô và anh đã hay tranh cãi về Charles, cô thì cho rằng anh ta rất “manly” còn anh thì bảo “trông anh ta tàn bạo thế nào ấy, anh không thích….” Thế mà cũng vì chuyện ấy mà giận dỗi cả buổi, đúng là con nít!

Rồi cũng đến buổi chiều hẹn hò, Mai Thy ướm lên người chiếc áo đầm kaki mầu olive của Michael Kors mà cô đã sắm trong kỳ đi Mỹ thăm con gái vừa qua. Những mẫu quần áo “safari” luôn là lựa chọn của cô, chợt cô hơi chạnh lòng khi nghĩ rằng: mình có còn trẻ đâu mà điệu thế, thôi kệ dù sao cô cũng phải trông tươi tỉnh gọn gàng trong mắt người xưa.

Mai Thy đến Gloria Jeans café trễ 10 phút vì cứ mặc vào lại thay ra, rốt cuộc lại chọn cái áo đầu tiên, cho nên người ta hay nói cái lựa chọn đầu tiên của ta thường là cái lựa chọn đúng nhất. Uy đã ngồi đó với cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư anh vửa mua ở nhà sách Fahasa, một nhà sách lớn nhất Saigon hiện nay. Anh nói anh đã đi đến nhà sách Khai Trí cũ (nay đã đổi tên là Lê Lợi), vẫn ở vị trí đó nhưng không có nhiều sách lắm. Còn nhà sách Xuân Thu thì nay cũng đã thành đống gạch nát vì nằm chung trong cụm Passage Eden, chỉ vài năm nữa thôi ở đó sẽ mọc lên những tòa nhà cao tầng phục vụ cho những thành phần giầu có.

- Anh đến lâu chưa?
- Không mới có 10 phút, không sao anh đợi được mà, đợi cả đời anh còn đợi được – Uy lúc nào cũng dẻo mồm như thế
- Em mệt quá nên ngủ quên một chút – cô nói dối chứ chẳng lẽ nói em cứ thử hết áo này đến áo kia để đi với anh thì có vẻ như anh quan trọng quá, tự ái không cho phép cô nói thật.
- Mấy chục năm rồi anh còn nhớ tiếng Việt không mà mua Đại Việt Sử Ký Toàn Thư đọc?
- Vì quên nên mới phải đọc để học lại tiếng Việt chứ
- Em có một ý kiến này hay lắm. Hồi này em có tham gia một diễn đàn của các nữ sinh Trưng Vương xưa, em sẽ cho anh địa chỉ web để anh vào đọc, vừa giải trí vừa ôn tiếng Việt.
- Chà hồi này em thơ văn giữ quá nhỉ, ngày xưa anh đâu có nghe thấy em làm thơ văn gì đâu?
- Tại ngày xưa còn ngây thơ, chưa bị cuộc đời vật vã nên chưa viết được anh ạ
- OK em cứ cho anh địa chỉ anh vào xem
- Mà không phải xem không nhé, còn phải comment nữa
- Sure rồi
- Tụi em còn có counter để đếm số view nữa, mỗi khi có người vào coi thì số view lại tăng thêm, anh dừng cười em chứ số view bài em cũng khá lắm đó.
- Thế thì anh lại có cách làm cho em vui rồi, cứ mỗi ngày anh cứ ra vào bài của em vài chục lần cho số view tăng lên cho em vui – Tuy Uy nói đùa nhưng cũng làm cho cô vui.
- Bây giờ uống nước xong, anh lại muốn đi vào Chợ Lớn chơi xem có thay đổi gì không? Nhưng trước khi đi anh muốn mời em đi ăn ở Thiên Nam trước vì em cũng chưa ăn trưa.
- Anh chỉ toàn muốn đến chỗ cũ để tìm lại những kỷ niệm xưa không à. Em nhớ ngày xưa lâu lâu mình cũng đi Thiên Nam ăn và anh phải ép mãi em mới chịu uống chút rượu trái cây Sangria. Sao anh biết Thiên Nam vẫn còn?
- Thì hôm anh mới về, anh có hỏi đám bạn thì họ nói Thiên Nam vẫn còn nên anh đã đến đó thử, vẫn ngon em ạ.
- Vậy mình đi ăn Thiên Nam xong em chở anh vào Cholon xem thành phố người Hoa về đêm vậy.
Vào đến Thiên Nam anh đã chọn cái bàn cũng trong cái góc mà ngày xưa hai đứa thường ngồi, chẳng là ngày xưa mỗi khi đi chơi với anh, cô vẫn sợ bố mẹ biết đánh đòn nên vào đâu cũng phải chọn góc khuất. Một lần đi ăn phở gà Pasteur với anh, chợt thấy ông bố đi bộ ngang qua, cô vội chui ngay xuống gầm bàn núp, chén đũa đổ lõng chõng làm anh sau đó bực mình phải nói:
- Em làm gì đi với anh mà cứ như là đi ngoại tình, làm cả tiệm người ta nhìn kỳ quá!

Nghĩ lại hồi nhỏ sao mình sợ bố mẹ thế, chẳng bù bây giờ thời buổi tân tiến, con gái cứ xin bố mẹ là được mang bạn trai về nhà, được phép đi chơi với bạn trai.

Mai Thy gọi món bồ câu quay, còn anh thì ăn cật sốt tiêu. Ngày xưa cô rất thích món bồ câu quay của Thiên Nam, không biết tại mình già rồi, sợ đồ béo hay những món ăn ngày xưa bây giờ họ làm béo hơn mà sao cô thấy đồ ăn hôm nay béo ngậy quá.
- Mai Thy ơi, anh rất vui khi gặp lại em ở Việt Nam và trở lại những nơi ngày xưa mình đã đến. Anh cứ tưởng người lanh lợi như em là đã thoát ra nước ngoài được rồi.
- Anh ơi, khi mình trẻ hơn muốn đi để xây dựng lại cuộc đời, thì không đi được. Đến khi già rồi, yên ổn ở Việt Nam thì lại có giấy tờ đi mà bây giờ thì trễ quá rồi, đi làm gì nữa vì còn sống được bao năm. Chuyện đi và ở luôn làm em nhức đầu và phân vân. Anh thật may mắn đi du học không phải nếm mùi cộng sản, không phải trải qua những thời kỳ khó khăn.
- Nhưng tất cả không phải là mầu hồng em ạ, ở đâu cuộc sống cũng có những áp lực riêng của nó.
- Thôi hai anh em mình đi đi.
Con đường Trần Hưng Đạo dẫn từ Saigon vào Cholon anh bảo sao hôm nay thấy nhỏ hẹp lại so với ngày xưa, có lẽ tại mật độ xe cộ đông quá. Trên đường đi Uy vẫn tiếp tục nói chuyện, Mai Thy phải gần như hét lên để trả lời anh. Khi qua khỏi Trần Hưng Đạo A, đến phần vào Cholon là Trần Hưng Đạo B, anh lại đòi ghé vào lề đường. Hóa ra anh muốn mua vài gói đậu phộng húng lìu, anh bảo đậu phộng húng lìu phải ở Cholon do người Hoa làm mới ngon và đúng mùi vị. Anh mua 10 bịch, không lấy tiền thối lại, ông Ba Tầu cứ cám ơn rối rít. Cholon buổi tối thật là nhộn nhịp, phải công nhận người Hoa họ đến đâu là luôn tụ tập lại thành một cộng đồng lớn sống quây quần và tương trợ lẫn nhau.

Vào đến khu vực chợ Soái Kinh Lâm bán vải sỉ, cô gởi xe cùng anh đi bộ loanh quanh. Anh hỏi:
- Sao hồi này ở VN người ta đi xe hay bóp kèn quá hả em?
- Dạ đã thành thói quen, ai cũng bóp kèn để báo tin sự hiện hữu của mình, nếu không có người đang đi lại nhào qua nhào lại không tránh kịp
- Ở ngoại quốc người ta ít bóp kèn lắm, chỉ trong trường hợp thật khẩn cấp
- Em biết, nhưng ở đây không bóp kèn cũng không đi được anh ạ. Người ta cứ quẹo trái quẹo phải lung tung mà không “signal” trước
- Em đã đi Thụy Sĩ rồi, đời sống bên đó cao nhưng buồn quá, em chẳng chịu nổi
- Em ơi, ở đâu mà có hai người hợp ý nhau cũng vui hết, trong rừng cũng vui, anh nói thật đấy
Chúng tôi đi bộ ngang qua những hàng quán của người Hoa trong khu vực Cholon, họ la hét ồn ào, nhưng đó là đặc trưng của khu Cholon. Khi đã mệt và khát nước, tôi đề nghị anh vào quán chè lâu năm ở góc đối diện chợ Soái Kình Lâm. Quán chè này có đủ loại chè, từ sâm bổ lượng, chè trứng, đến đậu xanh, đậu đen, mè đen….Mỗi khi có bạn bè nước ngoài về chơi, chúng tôi đã tốn bao nhiêu tiền taxi chỉ để vào đây ăn mỗi đứa hai ly chè. Quán chè này nằm trong một cột điện ngày xưa, theo chị bán chè thì nhà chị đã truyền nhau 4 đời để bán chè ở đây.
- Anh ăn gì?
- Cho anh một chén chí mà phù (chè nấu bằng mè đen)
- Ừ em cũng thế, ngày xưa mẹ em cứ kêu ông tầu gánh chè vào và mua chí mà phù bắt tụi em ăn nhưng đứa nào cũng sợ vì nó đen thui giống như nước cống vậy. Mãi sau này em tập ăn được thì mê mẩn luôn. Cũng như hồi bố em làm Bộ Canh Nông, người ta cho bao nhiêu sầu riêng mà đâu có biết ăn cứ đem cho. Đến bây giờ mới biết ăn thì chẳng có mà ăn.
Rồi cũng đến giờ cô giục anh về vì còn phải bỏ anh vào khách sạn rồi mới chạy về nhà. Anh đề nghị để anh đi taxi về cho cô đỡ cực nhưng đã chở đi phải chở về chứ ai mà “mang con bỏ chợ” như thế.

Về đến khách sạn anh thì đồng hồ vừa điểm 10g, Mai Thy vội cáo từ ra về vì sợ đường vắng.

- Cám ơn em đã bỏ thì giờ đi với anh suốt ngày hôm nay, nếu có thì giờ cứ gọi anh mình lại đi uống café, anh vẫn còn nhiều chuyện chưa nói hết với em.
- OK em về đây, mai còn phải dạy sớm đi bơi. Chúc anh ngủ ngon
- Bye em.

Mai Thy nhấn tay ga vọt đi mà vẫn thấy bóng Uy đứng vẫy tay nhìn theo, người ấy ngày xưa là một phần cuộc sống của cô khi tuổi mới lớn. Cuộc tình trong trắng thánh thiện cho đến khi chia tay nhau vì anh đi du học, bây giờ sau mấy chục năm gặp lại những xôn xao nồng nhiệt của tuổi mới lớn đã không còn, thay vào đó là một tình cảm thật nhẹ nhàng dễ thương. Mai Thy xót xa cho Uy đã không có hạnh phúc gia đình, nhưng cũng như cô, ông trời chắc chắn sẽ bù dắp cho anh một cái gì đó để anh có thể vui sống suốt cuộc đời còn lại, cô thầm mong. Những giòng sông chia xa rồi cũng đến lúc nhập lại, cuộc hội ngộ bất ngờ sau mấy chục năm xa cách đã cho cô sống lại chút kỷ niệm êm đềm của thời xưa cũ. Cám ơn người xưa, cám ơn những gì còn sót lại của Saigon.


Saigon July 10th 2012
 

 



No comments:

Post a Comment