Tuesday, 23 October 2012

CHỊ SOÁT


Hôm nay chủ nhật, ngồi buồn nhìn ra ngoài trời mưa rả rích, hầu như cả tuần nay ngày nào trời cũng mưa xối xả. Theo triền thuyết thì tháng này là tháng mưa ngâu nên trời đất tràn ngập nước mắt khóc than của Chức Nữ khi chỉ gặp gỡ Ngưu Lang mỗi năm một lần. Chợt nhớ tới chị Soát, Hà lấy điện thoại ra gọi, đầu giây bên kia không còn là giọng thều thào của chị nữa mà là của bà cụ mẹ chị, báo tin chị đã mất tuần qua.

Hà biết trước rồi thế nào cũng đến ngày này mà sao vẫn thấy nhói lòng, bà mẹ nói rằng khi chị mất chị có căn dặn không được báo tin cho ai trừ anh em trong gia đình, ai tình cờ biết được thì ghé thôi. Chị không muốn làm phiền đến những người bạn đang rất bận rộn kia.

Chị Soát không phải bà con thân thích, cũng không phải bạn học của Hà, chị chỉ là một người bạn hàng ngoài chợ vào cái thời kinh tế khó khăn, sau 75 nhà nào cũng khốn cùng phải ra chợ trời kiếm sống. Người thì bán vải, người bán mỹ phẩm và người thì thuốc tây lậu. Hà thân với chị vì chị là người hiền lành tử tế, chị có một quầy bán mỷ phẩm tại chợ Tân Định. Nói là mỹ phẩm cho oai chứ thật ra hàng hóa hồi đó chỉ là vài hộp phấn của Thái Lan, nước hoa thì đong bán lẻ theo từng cc, vài cái kẹp tóc lòe loẹt sặc sỡ.

Chị Soát không có gia đình, chị sống với một bà mẹ già, gia cảnh cũng chẳng khó khăn vì đa số các em chị đều đã vượt biên thành công sang Mỹ và hiện khá thành công ở xứ người. Tính tình lạc quan vui vẻ và nhất là rất “dĩ hòa vi quý” nên bạn hàng trong chợ ai cũng thương mến.

Hà thì hoàn cảnh hoàn toàn khác chị, lập gia đình có một con gái, chồng đi học tập cải tạo nên cũng phải lăn lộn chợ trời kiếm sống trong những ngày đất nước đảo điên. Ngày ấy, cái gì cũng là lậu, vải vóc, mỹ phẩm “lậu” còn được đóng phạt mang về chứ thuốc tây thì chỉ có nước bị tịch thu hẳn. Với chút vốn liếng ít ỏi, Hà cũng lăn xả ra chợ để buôn bán thuốc tây nuôi con. Những ngày gian khổ đó Hà chẳng bao giờ quên được, thuốc được cất giấu trong người, trong cạp quần, trong “soutien”, trong một ống vải may túm hai đầu ở bắp đùi. Mỗi khi giao hàng thì mắt trước mắt sau sợ công an và quản lý thị trường bắt thì tất cả sẽ bị tịch thu và người buôn có thể cả tháng chưa lấy lại vốn, còn hàng hóa tịch thu được thì không biết sẽ phiêu bạt nơi nào.

Thương cảm hoàn cảnh của Hà, chị Soát vẫn hay cất giấu thuốc tây hộ cô, dù sao thì giao hàng ở quầy hàng của chị vẫn an toàn hơn nhiều so với giao trong quán café vì những kẻ “săn mồi” sẽ tưởng đó là hàng mỹ phẩm. Cứ thế ngày qua ngày, chị luôn giang tay giúp đỡ Hà trong việc buôn mặt hàng “quốc cấm” đó, những bọc thuốc tây được gói đẹp đẽ như những gói quà để lẫn lộn trong đống hàng hóa của chị Soát. Dù biết việc giấu diếm này rất nguy hiểm không chỉ cho bản thân chị mà còn cho cả “nồi cơm’ của gia đình chị lúc bấy giờ.

Rồi thời cuộc dần thay đổi, những đứa em chị từ từ vượt biên sang được nước ngoài, còn Hà với chút học vấn và vốn tiếng Anh cũng kiếm được một việc làm cho một tổ chức nhân đạo của Mỹ. Cuộc sống dần khá hơn, sau nhiều lần được sự thuyết phục của các người em ở nước ngoài, chị Soát mới đồng ý sang lại quầy bán mỹ phẩm và ở nhà rong chơi thong thả, thay các em phụng dưỡng mẹ già.

Hai chị em tình xưa nghĩa cũ, dù đã nghỉ bán hàng nhưng Hà vẫn hay đem xe tới rủ chị đi chơi. Lúc thì hai chị em cùng một đám bạn mua quà bánh đi thăm đám con nít mồ côi, khi thì đọc báo kiếm những hoàn cảnh khó khăn khổ sở để ghé thăm với chút quà và món tiền nhỏ. Chị Soát đặc biệt thích đi tiết mục “hát cho nhau nghe”, giọng chị không đặc sắc nhưng nhẹ nhàng dễ thương, chị chẳng bao giờ chưng diện nhiều dù ngày nay hoàn cảnh đã cho phép, cứ chiếc áo “chemise” hay áo kiểu và cái quần tây đen giản dị, chị thản nhiên gia nhập một đám bạn “model” đủ kiều. Chị có thật nhiều bạn bè, ai cũng giầu có nhưng rất yêu quý và trân trọng chị. Cứ hai tháng lại nghe chị đi chơi, khi thì Đà Lạt, khi Nha Trang khi Phan Thiết.

Những ngày thanh thản nhất trong cuộc đời chị đang trôi đi nhẹ nhàng thì ông trời rắn mắt bắt chị ốm đau. Một ngày sau khi đi chơi cùng đám bạn về, chị thấy mệt mỏi cứ nghĩ chỉ là vì uống ly cà phê sữa đá nên đầy bụng không ăn cơm được, có đâu biết rằng đó là khởi đầu của căn bệnh sơ gan cổ trướng mà chẳng lâu sau đã biến chị từ một người khỏe mạnh hoạt bát yêu đời sang một thân hình gầy còm tiều tụy, chỉ duy nhất tinh thần lạc quan là chị còn giữ được dù biết mình bị chứng bệnh nan y.

Nghe lời một cô bạn thân, cứ ngày ngày sắc thuốc nam uống. Cô bạn thương chị, đến ở hẳn nhà để mỗi ngày chăm sóc và sắc thuốc cho chị, được hơn một tháng bệnh không thuyên giảm mà người chị thì vàng khè như bôi nghệ. Rốt cuộc khi vào nhà thương, bác sĩ bảo gan chị đã bị chai cứng và sơ hóa chỉ còn hoạt động 10% thôi. Gia đình chị trách móc cô bạn thân đã cứ khuyến khích chị uống thuốc nam trong khi bác sĩ nói nếu vào bệnh viện sớm thì còn hy vọng chứ đến nước này thì bó tay rồi, nhưng chị nói “họ có thương mình thì mới bỏ hết công việc đến đây để chăm sóc mình chứ, thôi thì cũng là cái số trời định”. Biết làm sao được, còn nước còn tát, bác sĩ nói thế và chị vẫn lạc quan, chẳng hiểu vì không muốn người thân lo lắng hay vì chị thật sự không sợ hãi trước cái chết.

Những ngày chị nằm nhà thương bạn bè ra vào thăm hỏi nườm nượp, thậm chí khi chị hơi khỏe lên một chút, có người còn mang xe vào nhà thương đón chị đi hát. Chị vẫn tham gia các cuộc vui nhưng giọng hát thì yếu đi nhiều. Trong nhà thương, những người mới bị bệnh giống chị than khóc thảm thiết, chị lại luôn là người khuyên nhủ củng cố tinh thần họ.

Chị nằm bệnh viện rồi lại về nhà, cứ ra rồi vào như cơm bữa, tinh thần vẫn lạc quan vui vẻ. Hà hỏi chị “chị còn tiếc gì không?” thì chị trả lời “chỉ tiếc là lúc này tài chính cũng đỡ, để giành tiền định đi chơi nhiều nơi nữa mà chắc không thực hiện kịp rồi”. Hà gởi các BS là học trò lớp Anh Văn của cô trông nom săn sóc chị cho chu đáo hơn, các cậu này cũng nói “trong cuộc đời BS của con, con chưa thấy bệnh nhân nào mà lạc quan yêu đời như cô Soát, cô cười giỡn luôn miệng làm cho các bệnh nhân xung quanh bớt lo lắng hơn”.

Hà biết chắc chắn một ngày không xa rồi chị sẽ ra đi nhưng không thể túc trực bên chị mà chỉ thỉnh thoảng ghé hoặc điện thoại thăm chị. Từ một người cao lớn khỏe mạnh, chị giờ như một bộ xương với cái bụng to kềnh, hình ảnh của chị chẳng khác gì vẻ tiều tụy của một bà bầu bị suy dinh dưỡng. Những tuần đầu ghé thăm, chị còn tươi tỉnh nói chuyện tiếu lâm, nhưng vài tháng sau thì chị thật sự suy kiệt, chị thều thào dăm ba câu rồi như muốn đi nghỉ.

Hôm nay chị đã đi thật xa, Hà chợt sợ những cú điện thoại mang tin xấu. Trời đất SG chưa bao giờ mưa tầm tã như thế, mưa như khóc than cho một người quen đầy lòng nhân ái, bao dung với mọi người.

Sáng nay đi tập yoga sớm, trên con đường Huyền Trân Công Chúa rợp bóng cây, Hà như chợt thấy ở cuối con đường có hai hàng cây cao vút chụm đầu vào nhau, chị đang bước đi thanh thản nhẹ nhàng với mái tóc dài thuôn mượt. Chị Soát ơi, xin chị đừng buồn vì ai, cho dù thế nào, rồi cũng sẽ đi về cuối con đường đó cùng chị …….

Saigon Sep 29th 2012

No comments:

Post a Comment