Saigon bây giờ trời mưa hay nắng
Tà áo em bay theo giọt nắng vàng
Con đường ta đi dòng sông kỷ niệm
Nỗi nhớ trong em nỗi nhớ dịu dàng
(Bài hát SG niềm thương nỗi nhớ – Võ Tá Hân)
Thế là lại đến mùa mưa của Saigon, kết hợp với những cơn mưa đầu mùa là một trận bão rớt vừa nhẹ nhàng quét qua SG làm mưa to gió mạnh trong một vài ngày. SG sau đó lại trở về với những cơn mưa luôn xuất hiện vào buổi chiều, thường thì SG rất ít khi mưa buổi sáng. Những cơn mưa ở SG thường dồn dập và qua đi nhanh chóng như người con gái khi mới biết yêu thường nồng nhiệt nhưng hay tự ái và đột ngột dứt tình. Nếu gặp mưa ở SG bạn có thể đứng chờ cho hết mưa và đi tiếp, nhưng ở miền Trung như Đà Nẵng nơi tôi đã từng ở, đừng bao giờ chờ hết mưa mới đi bởi vì mưa ở đó có thể kéo dài suốt ngày thậm chí là vài ba ngày.
Ngày xưa, với tính lãng mạn của tuổi mới lớn, khi trời mưa đến tôi vẫn thường mặc áo mưa lang thang một mình trên con đường Lê Ngô Cát vắng vẻ gần nhà. Tôi cứ đi trong mưa như thế và hồi tưởng về những kỷ niệm vui buồn đã xảy ra trong cuộc đời mình. Khi kể cho các bạn nghe, chúng đã cho rằng tôi điên, nhưng có đi trong mưa gió một mình như thế, bạn mới cảm nhận được một khoảnh khắc thật tuyệt vời kết hợp giữa sự bay bổng của tâm hồn với những tự nhiên của tạo hóa.
Ngày nay, mưa SG không còn đầy mộng mị như ngày xưa, mỗi khi trời mưa lớn, chúng tôi phải nghĩ ngay đến những con đường ngập nước để tránh xa vì đi vào đó có nghĩa là xe sẽ phải dắt bộ vì nước vào ống bô làm xe tắt máy. Nếu không cũng có thể có rủi ro bị điện giật do những dây điện của người dân câu móc lung tung có thể truyền vào vũng nước và lấy đi mạng sống của bạn không chút thương tiếc. Nước mưa đôi lúc kết hợp với nước triều cường (tide - mực nước sông dâng cao tràn vào cống rãnh vượt lên đường phố), tình trạng đó thật khổ sở vì mực nước trên phố lúc này có thể lên đến bụng của bạn và chẳng có xe nào mà không bị tắt máy. Hình ảnh từng đoàn người lầm lũi dắt xe đi trong mực nước đen đục hôi hám dâng cao để tìm chỗ cạo “bugi” hay sửa xe đã trở thành phổ biến trên nhiều tuyến đường tại SG vào lúc trời mưa.
Ngày xưa, với tính lãng mạn của tuổi mới lớn, khi trời mưa đến tôi vẫn thường mặc áo mưa lang thang một mình trên con đường Lê Ngô Cát vắng vẻ gần nhà. Tôi cứ đi trong mưa như thế và hồi tưởng về những kỷ niệm vui buồn đã xảy ra trong cuộc đời mình. Khi kể cho các bạn nghe, chúng đã cho rằng tôi điên, nhưng có đi trong mưa gió một mình như thế, bạn mới cảm nhận được một khoảnh khắc thật tuyệt vời kết hợp giữa sự bay bổng của tâm hồn với những tự nhiên của tạo hóa.
Ngày nay, mưa SG không còn đầy mộng mị như ngày xưa, mỗi khi trời mưa lớn, chúng tôi phải nghĩ ngay đến những con đường ngập nước để tránh xa vì đi vào đó có nghĩa là xe sẽ phải dắt bộ vì nước vào ống bô làm xe tắt máy. Nếu không cũng có thể có rủi ro bị điện giật do những dây điện của người dân câu móc lung tung có thể truyền vào vũng nước và lấy đi mạng sống của bạn không chút thương tiếc. Nước mưa đôi lúc kết hợp với nước triều cường (tide - mực nước sông dâng cao tràn vào cống rãnh vượt lên đường phố), tình trạng đó thật khổ sở vì mực nước trên phố lúc này có thể lên đến bụng của bạn và chẳng có xe nào mà không bị tắt máy. Hình ảnh từng đoàn người lầm lũi dắt xe đi trong mực nước đen đục hôi hám dâng cao để tìm chỗ cạo “bugi” hay sửa xe đã trở thành phổ biến trên nhiều tuyến đường tại SG vào lúc trời mưa.
Ở SG bây giờ người ta không dùng áo mưa cá nhân như ngày xưa mà phổ biến là dùng “poncho” thay cho áo mưa, vừa tiện lợi để che cả đồ dùng lẫn thân người và thậm chí cả người ngồi phía sau. Gần đây nhất người ta còn phát minh ra “poncho” có hai đầu, cho người ngồi trước và cả người ngồi sau cho dễ thở.
SG bây giờ lúc nào cũng kẹt xe chứ chẳng riêng gì giờ cao điểm (rush hour). Sau khi tạnh mưa, tình trạng còn tệ hại hơn nhiều, vì mọi người đều đổ ra đường để về nhà, xe cộ trên đường cứ nhích từng chút một nên thà là đội mưa mà đi vẫn hơn.
SG bây giờ lúc nào cũng kẹt xe chứ chẳng riêng gì giờ cao điểm (rush hour). Sau khi tạnh mưa, tình trạng còn tệ hại hơn nhiều, vì mọi người đều đổ ra đường để về nhà, xe cộ trên đường cứ nhích từng chút một nên thà là đội mưa mà đi vẫn hơn.
Mưa vào buổi chiều tối làm ảnh hưởng rất nhiều đến những người dân lao động bán hàng ăn bên đường. Chuẩn bị đồ ăn xong, nếu trời mưa vào đúng buổi chiều tối, mọi người sẽ ngại ngùng ra đường vì lạnh và ướt, thế là những gánh hàng của các bà mẹ nuôi sống cả một gia đình đành phải chịu lỗ và mang về cho cả nhà cùng ăn trừ cơm.
Chính phủ đã tìm cách chống ngập khắp nơi nhưng tình hình không khá lên là mấy, để chống ngập cho đường, đôi lúc ở vài nơi chính phủ đã nâng mặt đường nhựa lên quá nền nhà người dân đến cả hơn 1 m, hậu quả nền nhà dân không thể nâng lên vì nếu nâng lên sẽ đụng trần và họ đành chấp nhận nhà mình tụt xuống cả mét so với mặt đường, không thể khiếu nại mà khiếu nại cũng chẳng ai bồi thường.
Con đường Nguyễn Hữu Cảnh ngày nay, nơi người ta đã cắt mất chuồng voi của Thảo Cầm Viên để nối về Lê Thánh Tôn, trung tâm Saigon, là một con đường nổi tiếng ngập nặng dù đó là một công trình mới hoàn toàn chỉ vài năm nay. Bị báo chí chỉ trích, con đường đã được sữa chữa nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu dù trên đó có tọa lạc một tòa nhà hết sức là “modern” gọi là The Manor, giá một mét vuông có thể lên tới 3,000 đô la vào lúc cao điểm.
Mùa mưa ở SG cũng khổ mà mùa nắng càng khổ hơn, chưa bao giờ nắng gay gắt bằng lúc này, chắc cũng do thời tiết toàn cầu thay đổi. Đôi khi hết mùa mưa cả tháng mà ông trời vẫn tiếp tục khóc lóc, hay đang giữa mùa mưa cũng có nắng chói chang như mùa nắng vậy.
Đường phố ngày càng bụi bặm và đông đúc do số lượng người nhập cư tăng lên từng ngày, Theo thống kê, dân số chính thức của SG hiện nay cộng với những người nhập cư lên tới gần 9 triệu người. Nắng nóng kết hợp bụi bẩn từ hàng triệu chiếc xe gắn máy, hàng trăm chiếc xe bus nhả khói đen nghịt từ dầu diesel khiến cho hầu như mọi người, kể cả phái nam phải đeo “mask” để vừa chống nắng vừa chống bụi. Tôi nhớ ngày xưa chúng tôi đi học hay đi ngoài đường chỉ đội nón thôi chứ không bao giờ phải đeo “mask”. Bây giờ các em gái chống nắng từ đầu đến chân, bên trong “helmet” là một nón rộng vành để che nắng hắt, miệng che “mask”, tay mang găng đến tận nách, lúc nào cũng mặc một áo khoác ngoài thường là bằng nỉ dù trời nắng gay gắt, chân cũng mang vớ che kín. Với những thiếu nữ thích mặc đầm dơ hai chân ra nắng, thì nay đã có váy chống nắng để bảo vệ cặp đùi của các nàng. Váy này giống như một chiếc “sarong” của người Miên, dài đến tận mắt cá chân, vừa giúp các nàng không bị đen chân, vừa giúp không bị hớ hênh khi mặc đầm ngắn quá.
Chính phủ đã tìm cách chống ngập khắp nơi nhưng tình hình không khá lên là mấy, để chống ngập cho đường, đôi lúc ở vài nơi chính phủ đã nâng mặt đường nhựa lên quá nền nhà người dân đến cả hơn 1 m, hậu quả nền nhà dân không thể nâng lên vì nếu nâng lên sẽ đụng trần và họ đành chấp nhận nhà mình tụt xuống cả mét so với mặt đường, không thể khiếu nại mà khiếu nại cũng chẳng ai bồi thường.
Con đường Nguyễn Hữu Cảnh ngày nay, nơi người ta đã cắt mất chuồng voi của Thảo Cầm Viên để nối về Lê Thánh Tôn, trung tâm Saigon, là một con đường nổi tiếng ngập nặng dù đó là một công trình mới hoàn toàn chỉ vài năm nay. Bị báo chí chỉ trích, con đường đã được sữa chữa nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu dù trên đó có tọa lạc một tòa nhà hết sức là “modern” gọi là The Manor, giá một mét vuông có thể lên tới 3,000 đô la vào lúc cao điểm.
Mùa mưa ở SG cũng khổ mà mùa nắng càng khổ hơn, chưa bao giờ nắng gay gắt bằng lúc này, chắc cũng do thời tiết toàn cầu thay đổi. Đôi khi hết mùa mưa cả tháng mà ông trời vẫn tiếp tục khóc lóc, hay đang giữa mùa mưa cũng có nắng chói chang như mùa nắng vậy.
Đường phố ngày càng bụi bặm và đông đúc do số lượng người nhập cư tăng lên từng ngày, Theo thống kê, dân số chính thức của SG hiện nay cộng với những người nhập cư lên tới gần 9 triệu người. Nắng nóng kết hợp bụi bẩn từ hàng triệu chiếc xe gắn máy, hàng trăm chiếc xe bus nhả khói đen nghịt từ dầu diesel khiến cho hầu như mọi người, kể cả phái nam phải đeo “mask” để vừa chống nắng vừa chống bụi. Tôi nhớ ngày xưa chúng tôi đi học hay đi ngoài đường chỉ đội nón thôi chứ không bao giờ phải đeo “mask”. Bây giờ các em gái chống nắng từ đầu đến chân, bên trong “helmet” là một nón rộng vành để che nắng hắt, miệng che “mask”, tay mang găng đến tận nách, lúc nào cũng mặc một áo khoác ngoài thường là bằng nỉ dù trời nắng gay gắt, chân cũng mang vớ che kín. Với những thiếu nữ thích mặc đầm dơ hai chân ra nắng, thì nay đã có váy chống nắng để bảo vệ cặp đùi của các nàng. Váy này giống như một chiếc “sarong” của người Miên, dài đến tận mắt cá chân, vừa giúp các nàng không bị đen chân, vừa giúp không bị hớ hênh khi mặc đầm ngắn quá.
Còn đâu những chiếc nón lá dễ thương của các nữ sinh ngày xưa. Trong khi những người nước ngoài đến VN chơi, hí hửng mua về cả chục chiếc nón lá tặng người thân và bạn bè thì bây giờ hầu như nón lá chỉ được đội bởi những một số ít người, đa số là những người buôn thúng bán bưng ở chợ. Một phần cũng vì “helmet” đã trở thành bắt buộc cho mọi người khi đi gắn máy nên đã nghiễm nhiên thay cho chiếc nón lá, nhưng dù đi bộ thì nữ sinh ngày nay cũng chỉ đội những chiếc nón kiểu rộng vành để che nắng.
Đồng phục của các trường bây giờ, trừ một số ít vẫn duy trì chiếc áo dài trắng, còn đa số đồng phục là quần tây áo sơ mi trắng vì bây giờ nam và nữ sinh học chung với nhau chứ không phân biệt trường nam và trường nữ như xưa nữa cho nên cái cảm giác:
“Nấng Saigon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông” (thơ Nguyên Sa) và cả cái hình ảnh mái tóc đen dài buông lơi trong gió hầu như cũng hiếm khi còn tìm thấy.
Đồng phục của các trường bây giờ, trừ một số ít vẫn duy trì chiếc áo dài trắng, còn đa số đồng phục là quần tây áo sơ mi trắng vì bây giờ nam và nữ sinh học chung với nhau chứ không phân biệt trường nam và trường nữ như xưa nữa cho nên cái cảm giác:
“Nấng Saigon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông” (thơ Nguyên Sa) và cả cái hình ảnh mái tóc đen dài buông lơi trong gió hầu như cũng hiếm khi còn tìm thấy.
Người Saigon sang Cali sống, mùa nắng bên ấy cũng gay gắt không kém gì nắng SG. Thế là một số chị em vì sợ đen tay, tuy lái xe hơi, cũng vẫn đeo găng đến tận khuỷu khiến một số người ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này.
Dân VN thì sợ nắng, còn dân ngoại quốc cứ cố phơi nắng cho làn da thật nâu, họ nói với người VN rằng, ở nước ngoài người nào có làn da rám nắng mới là người có tiền đi holiday, còn cứ trắng nhếch là không có tiền vì chỉ ở nhà. Thôi thì mỗi nền văn hóa có những suy nghĩ khác biệt nhau. Bây giờ nhắc tới Saigon, chỉ còn lại những hối tiếc và hoài niệm về một nơi có hai mùa mưa nắng mà chắc hẳn ai trong chúng ta khi rời xa cũng đã bỏ lại một phần trái tim mình.
Saigon July 3rd 2012
Dân VN thì sợ nắng, còn dân ngoại quốc cứ cố phơi nắng cho làn da thật nâu, họ nói với người VN rằng, ở nước ngoài người nào có làn da rám nắng mới là người có tiền đi holiday, còn cứ trắng nhếch là không có tiền vì chỉ ở nhà. Thôi thì mỗi nền văn hóa có những suy nghĩ khác biệt nhau. Bây giờ nhắc tới Saigon, chỉ còn lại những hối tiếc và hoài niệm về một nơi có hai mùa mưa nắng mà chắc hẳn ai trong chúng ta khi rời xa cũng đã bỏ lại một phần trái tim mình.
Saigon July 3rd 2012
No comments:
Post a Comment