Friday, 1 July 2011

CẢM NHẬN ÂM NHẠC

 



Chắc hẳn các bạn đều đồng ý với tôi rằng mỗi người đều có những cảm nhận âm nhạc khác nhau, một bài hát sẽ mang lại cho mỗi người chúng ta những cảm xúc khác nhau tùy vào hoàn cảnh và cũng tùy vào tâm trạng của mình lúc đang thưởng thức bản nhạc ấy.
Tôi muốn mời các bạn hãy trải lòng mình để nói về những bản nhạc, đặc biệt là những câu chữ trong những bản nhạc mà các bạn yêu thích và cảm nhận của bạn về những bản nhạc hay câu chữ đó. Cảm nhận này chắc chắn sẽ khác nhau tùy theo từng người, nhưng âm nhạc là một cái gì đó đưa hồn ta phiêu lãng bềnh bồng vào những cõi riêng, khiến con người chúng ta trở nên vị tha, mơ mộng và gần gũi nhau hơn. Tiết mục cảm nhận âm nhạc được mở ra để chúng ta cùng dạo bước vào khu vườn âm nhạc và cùng chia xẻ những cảm nhận đó với bạn bè thân yêu của mình.
Một điều sau cùng cũng xin nhắn nhủ với các bạn, cảm nhận của chúng ta có thể không trùng với cảm nhận của nhạc sĩ khi viết bài hát. Nhưng không hề gì, một bức tranh sơn dầu cũng có thể cho ta những hình ảnh khác nhau dưới góc độ nhìn ngắm của mỗi người.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ lớn của Việt Nam (xin chỉ nói về khía cạnh âm nhạc), điều này không ai có thể chối cãi được. Tôi có dịp được gặp anh Sơn trong những năm gần cuối đời anh tại quán ăn TIB tại Saigon của cô em anh tên Tâm. Anh Sơn là người giản dị dễ thương, chất giọng Huế lơ lớ của anh thật nhẹ nhàng, tôi tiếc là đã không có một tấm ảnh chụp cùng anh trong những buổi gặp gỡ và nói chuyện với anh như vậy. Trong các bản nhạc của anh, tôi đặc biệt có cảm nhận sâu sắc với một bài hát rất xưa của anh: TÌNH NHỚ.
Người ngỡ đã xa xưa nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa
Còn gì sung sướng nhưng cũng đau khổ cho bằng gặp lại người xưa nhưng giờ người xưa đó đã không còn là của mình. Lòng đã cố quên nhưng thật ra vẫn nhớ, người yêu ơi về lại đây làm chi cho lòng em dậy sóng, sao không cho hồn em yên nghỉ với những kỷ niệm em hằng ấp ủ. Nhưng thôi, đã nói là tình yêu thì phải chấp nhận cả niềm vui và nỗi đau, dù sao con tim này cũng đã vui khi gặp lại người xưa như một vùng khô cằn sỏi đá khát khao được chan hòa bởi một cơn mưa tầm tã vậy.
Ngày tôi còn học Trưng Vương, tôi có tham gia vào đoàn văn nghệ Thanh Niên Sinh Viên Học Sinh Nguồn Sống. Được chọn hát trong một đêm nhạc tình ca tại Quốc Gia Âm Nhạc. Tôi vẫn nhớ như in buổi tối hôm đó, lần đầu tiên tôi được hát trên một sân khấu lớn chứ không phải giữa đám bạn bè. Tất cả các ca sĩ sinh viên học sinh được yêu cầu mặc áo dài trắng trình diễn tình ca, ôi sao mà đáng yêu đến thế. Bài hát tôi trình bày là bài TÌNH KHÚC THỨ NHẤT của nhạc sĩ Vũ Thành An (phổ thơ Nguyễn Đình Toàn). Đây cũng là bản nhạc tủ của tôi thời học sinh, sau bài hát, anh An đã gặp tôi và nói “nếu là một ca sĩ nhà nghề hát nhạc của tôi thì là chuyện thường, nhưng tôi ngạc nhiên vì em là một học sinh lại hát thành công bài hát của tôi với chất giọng chưa lão luyện nhưng hay và lạ lắm!”. Tôi cũng có người chị họ quen với anh và đã hân hạnh được gặp anh trong một buổi tiệc tại nhà bà chị. Có thể anh đã quên tất cả nhưng tôi vẫn nhớ khá rõ dáng anh cao cao thanh tú và giọng nói thì nhẹ nhàng từ tốn
Lời nào em không nói em ơi
Tình nào không gian dối
Xin yêu nhau như thời gian làm giông bão mê say
Em ơi đừng ngại ngần, hãy nói đi dù chỉ nói với anh những lời từ biệt. Cuộc đời này đầy dẫy những cuộc tình và người tình phụ, đâu có gì lạ đâu em. Dù sao cũng cám ơn em đã cho anh một thời được sống những giây phút mê đắm của tình mình, chỉ ước gì một lần nữa, chỉ một lần nữa thôi, mình lại được sống những ngày “giông bão” cùng nhau.
Lúc sau này một bài hát khác của anh lại được tôi say mê, MỘT LẦN NÀO CHO TÔI GẶP LẠI EM
Một lần nào cho tôi gặp lại em
Nghe em nói tôi vui một lần
Một lần nào cho tôi gặp lại em
Còn chút tình đốt hết một lần
Em ơi, dù em có phản bội anh, thì anh vẫn luôn nhớ tới em, nỗi nhớ không cuồng nhiệt như ngày xưa cũ nhưng nhẹ nhàng như nhớ một người thân lâu ngày cách biệt. Hận em thì có hận đấy nhưng trong lòng anh vẫn tự hỏi, giờ đây em đang ở đâu, làm gì…sao không cho anh gặp lại dù chỉ một lần. Một lần thôi để biết em có vui, có hạnh phúc… rồi còn chút tình để anh gom lại đốt hết, đốt sạch một lần mong chẳng còn nhớ đến em, biết như vậy nhưng có làm được không hỡi em?
Nhạc sĩ Phú Quang là nhạc sĩ của miền Bắc (cũng xin chỉ nói về khía cạnh âm nhạc), ông chuyên phổ nhạc từ thơ và rất ít khi tự viết lời cho bài hát, có chăng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Gần đây chúng ta đã thấy rất nhiều bản nhạc của Phú Quang được trình bày bởi nhiều ca sĩ trong chương trình Paris by Night. Thông qua bạn bè, tôi đã có dịp gặp và nói chuyện với nhạc sĩ nhiều lần và hầu như đĩa hát nào của ông mới phát hành tôi đều nhận được một bản với chữ ký đề tặng của tác giả, đó là một con người từ tốn, đậm chất phong trần nghệ sĩ. Mỗi khi thấy một bản nhạc của anh được trình diễn trên sân khấu Thúy Nga, tôi lại điện thoại hỏi thăm “anh Quang ơi, anh có biết lại có nhạc của anh được hát trên Paris by Night đó không? anh có được trả bản quyền cho bài hát đó không anh? ” tôi méo mó nghề nghiệp như vậy vì cái job tôi làm có liên quan đến IP (Intellectual Property). Tôi thích nhạc của Phú Quang vì nhẹ nhàng và bay bổng, day dứt và chua xót như lời trong bài hát IM LẶNG ĐÊM HÀ NỘI
Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau
Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu
Anh đi có đôi lần nhìn lại
Chỉ còn em còn em, im lặng đến tê người
Anh ơi, dù tình mình không còn, dù anh có bỏ em mà ra đi, nhưng có bao giờ anh cảm thấy chạnh lòng, có bao giờ anh tự hỏi em ra sao giờ này?. Em, giờ đây trái tim đã lạnh giá, xung quanh em cảnh vật im lặng đến lạ thường, chỉ còn hàng cây hai bên đường ngơ ngác nhìn em và hình như chúng đang hỏi “sao hôm nay lại chỉ có một mình?”.
Có ai ra đi mà không mong có ngày trở lại quê nhà, gặp lại người xưa ngày nào nồng nàn âu yếm. Dù mầu thời gian có làm nhòa đi nét đài các yêu kiều ngày xưa, nhưng tình cảm trong ta vẫn trầm lắng lạ thường như trong VỀ LẠI PHỐ XƯA
Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng dịu dàng
Lại đi bên em bình yên bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà…..

No comments:

Post a Comment