Tôi đã từng ngưỡng mộ rất nhiều phụ nữ trên thế giới về mọi khía cạnh, thông minh, lịch lãm, nhân từ…. nhưng đối với nàng chỉ có một điều duy nhất làm tôi ngưỡng mộ là cái tình đối với dân nghèo. Tôi và nàng, hai đứa chúng tôi cùng cảnh ngộ, độc thân, có một con gái duy nhất ở xa và cùng được con bảo lãnh sang sống ở nước ngoài nhưng trong lòng thì chẳng muốn tí nào. Có lẽ vì nhiều điểm giống nhau mà ở cái thành phố hơn 8 triệu dân này, chúng tôi chỉ có thể tâm sự cùng nhau những điều thật nhất, niềm vui cũng như nỗi buồn.
Tôi vẫn nhớ ngày còn cắp sách tới trường, tôi và nàng học cùng lớp nhưng cũng không thân gì cho lắm, bất đồng cũng chẳng có nhưng có lẽ tôi là đứa học trò nghịch ngợm còn nàng thì hiền lành hơn nên tôi không tụ bè tụ đảng với nàng mà lại thân với các bạn tinh nghịch khác. Chỉ nhớ rằng nàng ngồi phía sau tôi, dù tôi cao hơn nhiều, bên cạnh một bạn khác cùng tên cũng xinh đẹp không kém. Nàng hay mặc váy đầm trắng bên trong độn “jupon” to phồng như những vũ công “ballet”, hai mắt to tròn như hai hòn nhãn và thân hình thì nhỏ bé dễ thương.
Tôi và nàng ở cùng thành phố nhưng phải nói là sau khi ra trường trung học chúng tôi bặt tin nhau luôn từ đấy, Tôi không biết nàng còn ở Saigon hay đã sang định cư ở một quốc gia khác. Như vậy có nghĩa là mấy chục năm chúng tôi không gặp nhau và mới hai năm đây thôi tình cờ qua một người bạn cũ, chúng tôi được nàng mời lên Bình Dương để dự sinh nhật nàng. Trong lòng tôi vẫn nhớ cô bạn ngày xưa với hai mắt to đen như hai hòn nhãn nhưng quả thật không thể mường tượng được nàng bây giờ ra sao, tình trạng gia đình thế nào?
Chúng tôi hăng hái lên đường và khi gặp lại nàng, cô gái nhỏ nhắn ngày xưa bây giờ đã thay đổi hoàn toàn, nhìn nàng tôi hình dung ra một bà phán ngày xưa uy nghi lẫm liệt. Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau sau 45 năm xa cách, nàng nói “mày thì không biết tao ở đâu và có thể không nhớ tao, chứ tao biết mày làm gì vì thỉnh thoảng tao vẫn thấy mày xuất hiện trên TV nói chuyện nhưng lúc đó tao làm ăn bết bát thua lỗ và đời sống cơ cực nên tao không muốn nhận mày, chứ muốn kiếm mày thì dễ quá”. Câu nói đó của nàng làm tôi nhói lòng về cứ suy nghĩ và buồn mãi, thương cho người bạn thời niên thiếu đã trải qua thời gian nhọc nhằn khổ sở. Mà cuộc đời tôi thì cũng có gì hơn đâu, cũng thăng trầm đủ kiểu và may mắn chỉ mỉm cười với tôi mãi về sau này. Từ đó chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn, cứ dăm ba ngày một, nếu không gặp nhau thì lại điện thoại hỏi thăm, vẫn những tâm sự về cuộc đời, về con cái, về anh em, về cha mẹ và về những chuyến từ thiện mà nàng tham gia…..
Sau mấy chục năm gặp lại tôi nhận thấy nàng là người hoạt bát ra, tham gia công việc từ thiện một cách tích cực, khi gọi điện thoại hỏi “mày đang ở đâu, ghé trường tao chơi” khi thì câu trả lời là “tao đang ở Cà Mau đi thẩm định mấy cây cầu mới xây xong” (cứ làm như là kỹ sư cầu cống không bằng), khi thì “tao đang đi phát bánh bao cho bệnh nhân ung thư ở bệnh viện ung bướu”… nói chung là lúc nào nàng cũng tất bật về đủ thứ chuyện và hầu như suốt ngày chỉ ở ngoài đường, lo chuyện thiên hạ, ngược xuôi đây đó. Có lúc đang đi làm từ thiện nàng bị lên máu, thế là cả đoàn phải dừng lại cho nàng đo “blood pressure” và uống thuốc hạ.
Nàng có lối nói chuyện dí dỏm và thân tình, lúc nào đối với bạn cũng như một con gà mẹ che chở cho con. Bạn có vấn đề gì cứ nói với nàng là đều có giải pháp ngay, nàng tiếp xúc với các anh VC ngọt như mía lùi, cô cô… con con…cứ như người trong nhà vì nàng muốn đi sâu đi sát để xem số tiền từ thiện có được sử dụng đúng mục đích không?
Nàng còn có biệt tài coi bói và coi phong thủy, tôi nói “mày coi tao về sau này có khá hơn không?” nàng phán ngay một câu xanh dờn “mày chỉ có ngừng yêu thì cuộc đời mày mới phất lên được”, “trời ơi cái gì chứ bắt ngừng yêu thì thà chết cho xong”, tôi trả lời, thế là hai đứa cùng cười vang.
Tôi biết nàng đang được con gái bảo lãnh sang đoàn tụ tại Úc, tôi biết có ngày nàng sẽ từ giã tôi để sang một đất nước khác sống cùng con cháu nhưng khi nghĩ tới ngày ấy tôi cũng buồn đến nao lòng. Nàng đến văn phòng nhờ scan các giấy tờ gởi sang cho con gái, nhờ nói chuyện với Consulate Úc để đặt hẹn lấy visa…và sau cùng thì cho biết nàng sẽ đi Úc định cư vào trung tuần tháng 8 này.
Dù ngày đó chưa đến, nhưng từ khi nàng lấy vé máy bay và biết chắc ngày lên đường tôi vẫn có cảm giác hụt hẵng mất mát vì tôi sắp xa một người bạn mà tôi thực sự yêu quý và ngưỡng mộ. Rồi đây khi có tâm sự buồn ai sẽ là người tôi có thể nói ngay cho bớt khổ sở? những công trình từ thiện do tài trợ của các bạn ở nước ngoài ai sẽ lo? Tôi thực sự phục nàng về những chuyến xe đò ngược xuôi đi về những vùng đất tận cùng của tổ quốc, nơi đó những người dân nghèo trông ngóng từng ngày những món quà nhỏ (tâp vở học sinh, màn chống muỗi…), những cây cầu giúp trẻ con xuôi ngược tới trường an toàn hơn, những giếng nước sạch giúp người dân nghèo không phải dùng nguồn nước mà họ vừa rửa rau, vo gạo, giặt giũ sau đó lại lấy nấu ăn. Những chuyến xe đò đó thực sự nguy hiểm trong bối cảnh ở VN hạ tầng cơ sở xuống cấp trầm trọng, tài xế thì uống rượu say rồi lái xe như gió, thống kê cho thấy mỗi ngày VN có gần 50 người chết vì tai nạn giao thông. Rồi đâu chỉ xe đò, còn đường sông nước trên những con rạch nhỏ để vào những vùng sâu vùng xa, gió bão nắng mưa dãi dầu. Có khi vừa về hôm nay ngày mai đã thấy nàng ở một địa phương khác rồi, cứ như chim bay. Tôi ngưỡng mộ những người bạn đã chia xẻ tiền bạc giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh hơn mình nhưng cũng ngưỡng mộ nàng đã bỏ bao công sức để biến ước mơ của những người dân khố rách áo ôm thành hiện thực.
Tôi biết tâm nguyện của nàng là luôn tìm cách giúp đỡ những người nghèo khó như một người nào đó đã nói “hãy hạnh phúc vì mình là người cho hơn là người nhận”. Tôi cũng biết nàng quyết định ra đi sau khi đã đắn đo suy nghĩ, vì không cầm lòng được với sự trông ngóng của hai đứa cháu ngoại mà nàng nhất mực yêu quý, vì muốn giữ lời hứa với cháu ngoại “con phải ráng học giỏi thì ngoại mới sang Úc thành người Úc như con được”… Hôm đang ngồi ở văn phòng với tôi, con gái nàng gọi, cho thằng cháu trai nói chuyện “ngoại ơi con đã ráng học giỏi để biến ngoại thành người Úc, ngoại sắp thành người Úc rồi ngoại ơi”, cho nên dù muốn hay không thì nàng cũng phải ra đi, một mất mát cho những người dân nghèo khốn cùng và nhỏ hơn là mất mát cho tôi, không còn có người bạn bên cạnh để tâm tình lúc tuổi xế chiều.
Chiều nay chúng tôi ngồi bên nhau trong một quán kem bên hồ Con Rùa, ăn bò bía, hột vịt lộn, kem trái dừa… những món ăn mà chúng tôi yêu thích thưở còn áo trắng tung tăng. Hai đứa nói với nhau “mình chụp hình gởi tụi bạn chắc tụi nó thèm lắm”. Saigon đang có bão rớt, cứ hết trận mưa này lại đến trận khác, mặt đường đẫm nước và gió se lạnh, chúng tôi tự hỏi bao nhiêu mái nhà tranh lại đổ sập và siêu vẹo thêm với cơn bão rớt này?. Nàng nói “tao quyết định đi chứ cũng buồn và lo lắm, không biết rồi đây ai sẽ lo chuyện cầu cống, giếng bơm và cũng chẳng biết cuộc đời mình bên ấy sẽ thế nào”. Ai mà chẳng bồi hồi khi bỏ nơi chôn rau cắt rốn để ra đi dù rằng đi tới một đất nước văn minh và hiện đại hơn hẳn. Cái tình đối với những con người, những nơi chốn quen thuộc, đối với những người bạn còn ở lại hình như vẫn làm lòng nàng vương vấn. Chỉ còn đúng nửa tháng nữa là nàng xa SG, tôi chắc là không chỉ riêng tôi, mà còn nhiều người bạn khác nữa, cũng sẽ nhớ tới nàng khi tổ chức một chuyến đi từ thiện. Tôi nghe mắt mình cay cay ……….
Bài viết này xin được dành tặng cho Mai Đoàn, một người bạn học thời TV, người đã xả thân đến những vùng xa xôi để giúp đỡ những người dân quê, hoàn tất nhiệm vu cao đẹp mà các bạn giao phó.
Saigon August 1st 2011

No comments:
Post a Comment