Trước khi giã từ thời con gái để lên xe bông , tôi cũng còn có thêm vài mối tình vụn vặt nữa, một trong những mối tình nhẹ nhàng đó là với cháu của bạn NTL. Tiếng là vai cháu của L chứ anh này hơn chúng tôi hai tuổi, anh T là trưởng đại diện sinh viên của Đại Học Khoa Học – phân khoa Hóa hồi đó. Tôi cũng chẳng còn nhớ vì sao chúng tôi quen nhau, qua sự giới thiệu của L hay qua các hoạt động của sinh viên học sinh thời bấy giờ. Chỉ nhớ là chúng tôi đã có một thời gian hết sức thánh thiện và đẹp đẽ bên nhau, vì anh là trưởng đại diện sinh viên nên trong chương trình văn nghệ cuối năm, người “iêu” của trưởng đại diện đã được cơ hội thi thố tài năng văn nghệ qua bài “Ngày đó chúng mình” của Phạm Duy. Tuy chúng tôi có thể chia xẻ với nhau về nhiều đề tài nhưng cũng có nhiều khác biệt không thể dung hòa, tôi thì điệu đàng, con gái mà lị, còn anh thì hết sức lè phè nghệ sĩ. Ngày đó, đàn ông bao giờ ra đường cũng “áo bỏ trong thùng” và đi giày nhưng anh Thịnh thì trái ngược, không bao giờ bỏ áo trong thùng và chỉ toàn đi dép thôi. Tính anh thích như vậy, lè phè và thoải mái. Tôi nhiều lần thông qua các bạn anh để nói khéo với anh nhưng anh không nghe vẫn giữ vững lập trường của mình và chúng tôi đã chia tay nhau trong vòng thân ái vì không hợp nhau về quan điểm này. Bây giờ nghĩ lại thấy thật là lãng nhách!
Ai thì cũng phải chấm dứt quãng đời con gái của mình để đi lấy chồng, vừa làm cho cha mẹ vui lòng vừa “xếp hồ sơ” thời con gái của mình vào tủ. Ông chồng tôi là người gặp gỡ và “cour” tôi trong những ngày đi học tại thư viện Alliance Francaise ngay góc đường Tự Do và Gia Long. Lúc này M N đã đi du học và bạn thân nhất của tôi bây giờ là N N, N Nlà người chứng kiến từ đầu đến đuôi mối tình này, anh ngồi trong thư viện xung quanh lắp đặt toàn kính để “chiếu tướng” tôi, may phước là N N cũng chấm một anh trong đám bạn của anh nên nó cũng có hứng thú khi đồng hành cùng tôi trên mọi nẻo đường. Linh cảm con gái mách bảo cho tôi biết người đó luôn theo dõi tôi mỗi khi tôi đến và đi, anh trông mạnh mẽ, nét đẹp rất manly như Charles Bronson với cặp ria mép trông hơi đểu một chút nhưng duyên dáng. Rồi anh và đám bạn rủ chúng tôi đi nhảy đầm, ngày đó N N luôn là người đến nhà chở tôi ra khỏi nhà và đưa tôi về tận nơi rất chu đáo. Tôi trông thế chứ nhát lắm chẳng dám đi đêm một mình, nhờ có N mà tôi được đi chơi buổi tối tương đối thoải mái, có lẽ Nnghĩ là em to con chẳng ai dám đụng. Sau đó anh nói nhà anh ở 115 Trương Minh Giảng, đó là một căn biệt thự rất đẹp, tôi với N bàn với nhau là “coi chừng thằng cha đó là con của bà quản gia thì sao, vì tao thấy đôi khi họ cũng cho quản gia và gia đình ở chung trong nhà đó”, thế là chúng tôi lên kế hoạch đột nhập vào sát tấm bảng đồng treo ở trước cổng nhà để xem họ của ông chủ nhà có cùng với họ của anh không? Vô phúc cho hai đứa, một buổi tối khi đang “chổng mông” lên để coi tấm bảng đồng thì anh đi chơi về đến, anh hỏi “sao em đến chơi mà không báo trước…” làm tụi tôi quê quá, mặt đỏ tía tai, cũng phải làm bộ vào nhà chơi một chút. Sau này tôi mới khám phá ra rằng gia đình chồng tôi giàu nhất nhì Đà Nẵng và bố chồng tôi là thầu khoán có tầm cỡ tại miền Trung. Trong thời gian cặp bồ với anh tôi đang học năm thứ ba đại học luật khoa, hồi đó quan niệm của con gái là chỉ cần đậu Tú Tài, lên đại học học cho có hương hoa và chờ lấy chồng thôi. Tôi nhớ có lần mải chơi không học bài nên tôi bị trượt thi viết, lúc đó là gần Tết ta, anh phải về Đà Nẵng ăn tết với gia đình, ngày gần Tết mọi người vui vẻ mà không có anh tôi buồn đứt ruột. Bố tôi sáng hôm đó lái xe chở tôi đi ăn sáng xong ghé vào trường luật để xem kết quả thi, khi biết bị trượt thi viết tôi đã ôm mặt khóc rưng rức, 90% vì nhớ anh, chỉ có 10% là vì thi trượt. Tội nghiệp bố tôi, thấy thế vội khuyên “thôi con, học tài thi phận, thôi thì cố học lại để thi lại kỳ 2 vậy”, việc này cứ làm tôi ân hận mãi cho đến ngày bố tôi mất vài năm sau đó. Con người của tôi cái gì cũng bộc lộ ra ngoài chẳng dấu được ai điều gì, trong thời gian là người yêu của nhau, một lần chỉ còn một ngày nữa là đến Giáng Sinh, anh nói “anh đã chấm một áo đầm rất đẹp ở Crystal Palace, mình đi uống nước một chút rồi anh sẽ ghé đó mua tặng em làm quà giáng sinh”. Ngày đó quần áo của nước ngoài chỉ có ở Crystal Palace, đó là nơi bán quần áo “xịn” nhất nhì Saigon, bản chất của tôi lại rất thích diện, tôi đã vẽ ra trong đầu là ngày mai Giáng Sinh tôi sẽ diện áo đó, vừa làm anh vui vừa làm đẹp mình. Nhưng ngồi uống nước say sưa làm sao mà quên cả giờ giấc đến khi trở lại thì cửa hàng đó đã đóng cửa cho đến hết Giáng Sinh, thế là mộng mặc áo đẹp ngày Giáng Sinh tiêu tan, mắt tôi nhòe nước mắt, sau này khi lấy nhau rồi, anh vẫn nhắc lại để chọc tôi “ may là anh hiểu em tính còn con nít thích quần áo đẹp, chứ là ai khác chắc người ta cười em chết”. Quen anh được một thời gian thì anh bị tổng động viên vì học trễ một năm, sợ rằng đi nhập ngũ ở nhà tôi lại quen người khác, anh đem cha mẹ đến bàn chuyện hỏi cưới tôi. Bố tôi vì thương con và kỳ vọng nhiều ở tôi nên đã thật sự không vui khi anh bị đi lính, bố đã không dự đám dạm ngõ của tôi, sau vì mẹ tôi thuyết phục quá ông phải chấp nhận nhưng vẫn không hài lòng. Đối với bố tôi, việc học là quan trọng hơn tất cả chứ ông không cần của cải giầu có vì ông nghĩ chỉ có tri thức mới tồn tại mãi trong con người và không bao giờ mất đi. Đám cưới tôi cũng khá lớn và rình rang, người miền Trung làm gì cũng kiểu cách nhất là trong vấn đề cưới xin, người bạn thân duy nhất tham dự đám cưới tôi là N N vì lúc đó không hiểu sao các bạn TV đâu mất hết mỗi người mỗi ngã, kẻ đi nước ngoài, người lo theo chồng bỏ cuộc chơi. Đám cưới xong tôi phải khăn gói ra Đà Nẵng vì anh làm ở Quảng Tín, cũng may là gia đình có tiền nên chạy cho anh khỏi phải ra mặt trận nếu không tôi có thể đã thành góa phụ hay vợ thương binh rồi. Đang sống ở Saigon vui nhộn tự nhiên phải xa nhà ra miền Trung sống, khỏi phải nói các bạn cũng biết là tôi buồn và tủi thân như thế nào. Lúc đó lại vào mùa mưa, mà mưa miền Trung thì dầm dề “thúi đất”, cơn mưa có thể không lớn nhưng kéo dài tới mấy ngày không dứt. Hồi đó nhà chồng tôi ở trên con phố Độc Lập, cứ mỗi đứa con lập gia đình lại được một căn nhà phố để làm ăn buôn bán, đối diện nhà là một nhà hàng, nhà hàng này có một cái đồng hồ hệt như ở nhà bố mẹ tôi nên tôi cứ nhìn thấy là ngồi khóc ròng vì nhớ nhà. Phải đến hơn một năm sau tôi mới quen với cảnh xa nhà, nhà chồng tôi người Trung nên cũng khá khó khăn với con dâu, ông bố chồng là người làm ăn giỏi, ông lấy luôn hai bà vợ là hai chị em ruột vì hồi đó người ta quan niệm thà để cho em gái mình vào hưởng còn hơn là người khác. Bố chồng tôi là người tốt với con dâu, luôn an ủi tôi mỗi khi tôi bị mẹ chồng la mắng, ông rất thương con thương cháu nhưng ngược lại rất gia trưởng với hai bà vợ. Hai mẹ chồng tôi cũng là người phúc hậu nhưng dưới áp lực của cô em chồng duy nhất và cũng là nhỏ nhất nhà, hai bà luôn phải làm ra vẻ phải dạy dâu “từ thuở bơ vơ mới về”. Tôi vẫn nhớ về làm dâu rồi, dù nhà có rất nhiều người giúp việc, nhưng nguyên tắc bà mẹ chồng thức dậy là con dâu cũng phải dậy, mà tôi thì còn nhỏ quá mới có 22 tuổi, cái tuổi vẫn nhõng nhẽo bố mẹ, cái tuổi đang ăn ngủ ngon nên tôi cứ tì tì mà ngon giấc. Có hôm đang nằm trong phòng tôi nghe bà nói “giờ này bà già xách giỏ đi chợ mà dâu vẫn nằm ngủ”, tôi cũng hơi ớn ớn và từ từ cố tập dậy sớm hơn. Nữ công gia chánh của tôi như đã nói thuộc loại hạng bét, về làm dâu người Trung ai cũng khéo léo, tôi đã nói trước với chồng tôi “em chỉ biết nấu mì gói và chiên trứng thôi đấy nhé”…..nhà chồng có đám giỗ, đám chạp tôi luôn phải năn nỉ các chị em bạn dâu khác (cũng may tôi là dâu út) cho tôi được nhặt rau rửa chén thôi. Bố chồng tôi rất hào hoa, không đẹp trai nhưng có tài làm ra nhiều tiền nên dù ông có nhiều chuyện tình cảm bên lề nhưng chẳng bà vợ nào dám lên tiếng. Chiến lược của ông là nếu bị ai đó bắt gặp đi với đào ngoài đường thì về nhà ông sẽ kiếm chuyện trước để mấy bà co ro rút lui hết, đại loại như “cơm hôm nay làm món ăn chi lạ, ai mà ăn được….”. Ông chồng tôi dù là dân trường Tây nhưng cũng ảnh hưởng cái tính “bossy” của bố mình, lúc nào cũng nói vợ thì phải thế này, thế kia….còn chồng thì thế nào cũng được….
Những tưởng chúng tôi sẽ không ở lâu với nhau vì chuyện quan liêu kiểu cách của gia đình anh, nhưng rốt cuộc thời thế đẩy đưa, chúng tôi lại chia tay nhau vì những lý do khác. Sau 75, khi tôi mới sinh con gái được một tháng thì anh phải vào trại học tập cải tạo, buổi sáng ăn đầy tháng con xong anh quảy gánh ra đi, phải sau đó vài tháng tôi mới có tin chồng nhắn về để đi thăm nuôi. Lúc đó bố tôi cũng lâm bệnh nặng và mất sau đó vài tháng, tôi vẫn nhớ trước khi mất bố tôi có nói “con ráng học thêm một bằng cấp của chế độ mới vì có thể bằng luật của con không còn giá trị nữa”. Thế là tôi lại thi vào đại học kinh tế để tiếp tục học, lúc này tôi đã vào lại Saigon những vẫn ở nhà chồng. Tôi còn nhớ phải đem gởi con để đi học, lúc ấy nhà có xe hơi cũng phải bán đi, nhà chồng tôi thì không muốn tôi đi học nữa vì họ sợ cháu nội bị bỏ nheo nhóc, đă có lần mẹ chồng tôi nói “nó đem khúc ruột của tôi cho người ta chà đạp…” vì có hôm cháu chạy theo masoeur bị ngã bầm tím cả mày mặt, tôi biết bà rất thương cháu nội nhưng nghe lời bố tôi, tôi vẫn quyết chí học. Ngày ngày tôi đem gởi con cho một nhà giữ trẻ của masoeur, vì lúc đó trong lớp chỉ có mình tôi có con nên tôi rất xấu hổ, sau khi chở con đến nhà trẻ bằng một ghế móc vào trước xe HONDA tôi vội vàng dấu cái ghế con nít ấy vào chiếc giỏ cói to tướng treo trên xe để không ai biết mình có con. Kể từ khi bố tôi mất nhà tôi bắt đầu sa sút, vừa không còn đầu tầu gia đình, vừa có nhiều thay đổi của thời cuộc, mẹ tôi từ trước đến giờ chỉ biết bàn chuyện mua ngọc thạch hay kim cương, bây giờ phải cắn răng bán đi từng thứ để nuôi hai đứa em tôi còn đang ăn học. Tôi thì lấy chồng rồi lại có con nhỏ nên chẳng giúp gì cho mẹ, tôi thương mẹ cũng không dám mang con về gởi và cứ phải tự lo vì nhà chồng tôi không hề ủng hộ việc học thêm của tôi. Chưa bao giờ cuộc đời tôi lại khổ sở như thế, ngày ngày hai mẹ con mua một củ khoai lang chia nhau trước khi con vào nhà trẻ và mẹ đến trường. Thấy ngày nào tôi cũng cho con ăn khoai lang, mấy masoeur đã nói “con không được cho em ăn nhiều khoai lang quá mủ khoai sẽ làm em bị ghẻ đó” nhưng lúc đó tôi không còn có lựa chọn nào khác vì cũng chẳng có nhiều tiền và cũng vì ý chí tự lập chẳng muốn phiền mẹ ruột lẫn gia đình chồng. Tôi vẫn nhớ mỗi ngày sau giờ học buổi sáng, tôi vẫn ghé ngang nhà trẻ để thăm con, nhưng là thăm trộm thôi vì sợ cháu khóc đòi theo. Lúc đó các đứa trẻ khác đều ôm bình sữa bú nhưng con tôi thì bú bột Bích Chi vì tôi không có tiền, tội nghiệp nhất là ánh mắt thèm thuồng của cháu khi nhìn những bình sữa trắng mà các bạn đang bú, tôi chẳng bao giờ quên ánh mắt đó và đó cũng là một trong những động lực mạnh mẽ khiến tôi phải cố gắng làm ra nhiều tiền để lo cho con đầy đủ về sau.
Rồi tôi cũng ra trường và được phân về làm nhân viên thuế vụ quận 11, cuộc sống cứ thế mà trôi, con tôi được 9 tuổi thì chồng tôi trở về. Những ngày ở trại học tập đã khiến anh thay đổi hoàn toàn, anh trở nên dễ giận dữ, cáu gắt và đặc biệt là rất hay ghen, ghen một cách hoàn toàn vô căn cứ, có lúc tôi có cảm giác như anh sắp điên. Những trận đòn ghen cứ tiếp diễn, xong rồi lại năn nỉ, đến lần thứ ba thì tôi quyết định, một quyết định do chính mình những vẫn làm tôi ray rứt đau đớn, không có chồng tôi còn thăng tiến nhanh hơn về mọi mặt, sự nghiệp, tiền bạc…. nhưng đến nay thì tôi vẫn ăn năn vì đã không cố chịu đựng để giữ người cha cho con mình. Sau khi ly dị, anh đã tìm cách ra nước ngoài và bây giờ đã có gia đình khác, người vợ sau của anh cũng có tên hệt như tên tôi, chỉ khác nhau về chiều cao nên bây giờ trong gia đình vẫn gọi đùa là Chung “cao” và Chung “lùn” để dễ phân biệt. Thời gian đó tôi rất oán hận anh vì chỉ có anh là cho tôi biết nổ đom đóm mắt là gì và tôi đã thề với lòng mình nếu có đi bước nữa tôi sẽ chẳng lấy chồng Việt Nam mà sẽ lấy người nước ngoài để họ tôn trọng mình. Nhưng quan điểm đó đã thay đổi theo thời gian, bây giờ tôi chẳng còn oán trách anh vì nghĩ tất cả đều do thời cuộc thay đổi nên con người thay đổi, chúng tôi vẫn là bạn của nhau và thỉnh thoảng vẫn gặp nhau mỗi khi tôi có dịp sang Mỹ thăm con.
Ai thì cũng phải chấm dứt quãng đời con gái của mình để đi lấy chồng, vừa làm cho cha mẹ vui lòng vừa “xếp hồ sơ” thời con gái của mình vào tủ. Ông chồng tôi là người gặp gỡ và “cour” tôi trong những ngày đi học tại thư viện Alliance Francaise ngay góc đường Tự Do và Gia Long. Lúc này M N đã đi du học và bạn thân nhất của tôi bây giờ là N N, N Nlà người chứng kiến từ đầu đến đuôi mối tình này, anh ngồi trong thư viện xung quanh lắp đặt toàn kính để “chiếu tướng” tôi, may phước là N N cũng chấm một anh trong đám bạn của anh nên nó cũng có hứng thú khi đồng hành cùng tôi trên mọi nẻo đường. Linh cảm con gái mách bảo cho tôi biết người đó luôn theo dõi tôi mỗi khi tôi đến và đi, anh trông mạnh mẽ, nét đẹp rất manly như Charles Bronson với cặp ria mép trông hơi đểu một chút nhưng duyên dáng. Rồi anh và đám bạn rủ chúng tôi đi nhảy đầm, ngày đó N N luôn là người đến nhà chở tôi ra khỏi nhà và đưa tôi về tận nơi rất chu đáo. Tôi trông thế chứ nhát lắm chẳng dám đi đêm một mình, nhờ có N mà tôi được đi chơi buổi tối tương đối thoải mái, có lẽ Nnghĩ là em to con chẳng ai dám đụng. Sau đó anh nói nhà anh ở 115 Trương Minh Giảng, đó là một căn biệt thự rất đẹp, tôi với N bàn với nhau là “coi chừng thằng cha đó là con của bà quản gia thì sao, vì tao thấy đôi khi họ cũng cho quản gia và gia đình ở chung trong nhà đó”, thế là chúng tôi lên kế hoạch đột nhập vào sát tấm bảng đồng treo ở trước cổng nhà để xem họ của ông chủ nhà có cùng với họ của anh không? Vô phúc cho hai đứa, một buổi tối khi đang “chổng mông” lên để coi tấm bảng đồng thì anh đi chơi về đến, anh hỏi “sao em đến chơi mà không báo trước…” làm tụi tôi quê quá, mặt đỏ tía tai, cũng phải làm bộ vào nhà chơi một chút. Sau này tôi mới khám phá ra rằng gia đình chồng tôi giàu nhất nhì Đà Nẵng và bố chồng tôi là thầu khoán có tầm cỡ tại miền Trung. Trong thời gian cặp bồ với anh tôi đang học năm thứ ba đại học luật khoa, hồi đó quan niệm của con gái là chỉ cần đậu Tú Tài, lên đại học học cho có hương hoa và chờ lấy chồng thôi. Tôi nhớ có lần mải chơi không học bài nên tôi bị trượt thi viết, lúc đó là gần Tết ta, anh phải về Đà Nẵng ăn tết với gia đình, ngày gần Tết mọi người vui vẻ mà không có anh tôi buồn đứt ruột. Bố tôi sáng hôm đó lái xe chở tôi đi ăn sáng xong ghé vào trường luật để xem kết quả thi, khi biết bị trượt thi viết tôi đã ôm mặt khóc rưng rức, 90% vì nhớ anh, chỉ có 10% là vì thi trượt. Tội nghiệp bố tôi, thấy thế vội khuyên “thôi con, học tài thi phận, thôi thì cố học lại để thi lại kỳ 2 vậy”, việc này cứ làm tôi ân hận mãi cho đến ngày bố tôi mất vài năm sau đó. Con người của tôi cái gì cũng bộc lộ ra ngoài chẳng dấu được ai điều gì, trong thời gian là người yêu của nhau, một lần chỉ còn một ngày nữa là đến Giáng Sinh, anh nói “anh đã chấm một áo đầm rất đẹp ở Crystal Palace, mình đi uống nước một chút rồi anh sẽ ghé đó mua tặng em làm quà giáng sinh”. Ngày đó quần áo của nước ngoài chỉ có ở Crystal Palace, đó là nơi bán quần áo “xịn” nhất nhì Saigon, bản chất của tôi lại rất thích diện, tôi đã vẽ ra trong đầu là ngày mai Giáng Sinh tôi sẽ diện áo đó, vừa làm anh vui vừa làm đẹp mình. Nhưng ngồi uống nước say sưa làm sao mà quên cả giờ giấc đến khi trở lại thì cửa hàng đó đã đóng cửa cho đến hết Giáng Sinh, thế là mộng mặc áo đẹp ngày Giáng Sinh tiêu tan, mắt tôi nhòe nước mắt, sau này khi lấy nhau rồi, anh vẫn nhắc lại để chọc tôi “ may là anh hiểu em tính còn con nít thích quần áo đẹp, chứ là ai khác chắc người ta cười em chết”. Quen anh được một thời gian thì anh bị tổng động viên vì học trễ một năm, sợ rằng đi nhập ngũ ở nhà tôi lại quen người khác, anh đem cha mẹ đến bàn chuyện hỏi cưới tôi. Bố tôi vì thương con và kỳ vọng nhiều ở tôi nên đã thật sự không vui khi anh bị đi lính, bố đã không dự đám dạm ngõ của tôi, sau vì mẹ tôi thuyết phục quá ông phải chấp nhận nhưng vẫn không hài lòng. Đối với bố tôi, việc học là quan trọng hơn tất cả chứ ông không cần của cải giầu có vì ông nghĩ chỉ có tri thức mới tồn tại mãi trong con người và không bao giờ mất đi. Đám cưới tôi cũng khá lớn và rình rang, người miền Trung làm gì cũng kiểu cách nhất là trong vấn đề cưới xin, người bạn thân duy nhất tham dự đám cưới tôi là N N vì lúc đó không hiểu sao các bạn TV đâu mất hết mỗi người mỗi ngã, kẻ đi nước ngoài, người lo theo chồng bỏ cuộc chơi. Đám cưới xong tôi phải khăn gói ra Đà Nẵng vì anh làm ở Quảng Tín, cũng may là gia đình có tiền nên chạy cho anh khỏi phải ra mặt trận nếu không tôi có thể đã thành góa phụ hay vợ thương binh rồi. Đang sống ở Saigon vui nhộn tự nhiên phải xa nhà ra miền Trung sống, khỏi phải nói các bạn cũng biết là tôi buồn và tủi thân như thế nào. Lúc đó lại vào mùa mưa, mà mưa miền Trung thì dầm dề “thúi đất”, cơn mưa có thể không lớn nhưng kéo dài tới mấy ngày không dứt. Hồi đó nhà chồng tôi ở trên con phố Độc Lập, cứ mỗi đứa con lập gia đình lại được một căn nhà phố để làm ăn buôn bán, đối diện nhà là một nhà hàng, nhà hàng này có một cái đồng hồ hệt như ở nhà bố mẹ tôi nên tôi cứ nhìn thấy là ngồi khóc ròng vì nhớ nhà. Phải đến hơn một năm sau tôi mới quen với cảnh xa nhà, nhà chồng tôi người Trung nên cũng khá khó khăn với con dâu, ông bố chồng là người làm ăn giỏi, ông lấy luôn hai bà vợ là hai chị em ruột vì hồi đó người ta quan niệm thà để cho em gái mình vào hưởng còn hơn là người khác. Bố chồng tôi là người tốt với con dâu, luôn an ủi tôi mỗi khi tôi bị mẹ chồng la mắng, ông rất thương con thương cháu nhưng ngược lại rất gia trưởng với hai bà vợ. Hai mẹ chồng tôi cũng là người phúc hậu nhưng dưới áp lực của cô em chồng duy nhất và cũng là nhỏ nhất nhà, hai bà luôn phải làm ra vẻ phải dạy dâu “từ thuở bơ vơ mới về”. Tôi vẫn nhớ về làm dâu rồi, dù nhà có rất nhiều người giúp việc, nhưng nguyên tắc bà mẹ chồng thức dậy là con dâu cũng phải dậy, mà tôi thì còn nhỏ quá mới có 22 tuổi, cái tuổi vẫn nhõng nhẽo bố mẹ, cái tuổi đang ăn ngủ ngon nên tôi cứ tì tì mà ngon giấc. Có hôm đang nằm trong phòng tôi nghe bà nói “giờ này bà già xách giỏ đi chợ mà dâu vẫn nằm ngủ”, tôi cũng hơi ớn ớn và từ từ cố tập dậy sớm hơn. Nữ công gia chánh của tôi như đã nói thuộc loại hạng bét, về làm dâu người Trung ai cũng khéo léo, tôi đã nói trước với chồng tôi “em chỉ biết nấu mì gói và chiên trứng thôi đấy nhé”…..nhà chồng có đám giỗ, đám chạp tôi luôn phải năn nỉ các chị em bạn dâu khác (cũng may tôi là dâu út) cho tôi được nhặt rau rửa chén thôi. Bố chồng tôi rất hào hoa, không đẹp trai nhưng có tài làm ra nhiều tiền nên dù ông có nhiều chuyện tình cảm bên lề nhưng chẳng bà vợ nào dám lên tiếng. Chiến lược của ông là nếu bị ai đó bắt gặp đi với đào ngoài đường thì về nhà ông sẽ kiếm chuyện trước để mấy bà co ro rút lui hết, đại loại như “cơm hôm nay làm món ăn chi lạ, ai mà ăn được….”. Ông chồng tôi dù là dân trường Tây nhưng cũng ảnh hưởng cái tính “bossy” của bố mình, lúc nào cũng nói vợ thì phải thế này, thế kia….còn chồng thì thế nào cũng được….
Những tưởng chúng tôi sẽ không ở lâu với nhau vì chuyện quan liêu kiểu cách của gia đình anh, nhưng rốt cuộc thời thế đẩy đưa, chúng tôi lại chia tay nhau vì những lý do khác. Sau 75, khi tôi mới sinh con gái được một tháng thì anh phải vào trại học tập cải tạo, buổi sáng ăn đầy tháng con xong anh quảy gánh ra đi, phải sau đó vài tháng tôi mới có tin chồng nhắn về để đi thăm nuôi. Lúc đó bố tôi cũng lâm bệnh nặng và mất sau đó vài tháng, tôi vẫn nhớ trước khi mất bố tôi có nói “con ráng học thêm một bằng cấp của chế độ mới vì có thể bằng luật của con không còn giá trị nữa”. Thế là tôi lại thi vào đại học kinh tế để tiếp tục học, lúc này tôi đã vào lại Saigon những vẫn ở nhà chồng. Tôi còn nhớ phải đem gởi con để đi học, lúc ấy nhà có xe hơi cũng phải bán đi, nhà chồng tôi thì không muốn tôi đi học nữa vì họ sợ cháu nội bị bỏ nheo nhóc, đă có lần mẹ chồng tôi nói “nó đem khúc ruột của tôi cho người ta chà đạp…” vì có hôm cháu chạy theo masoeur bị ngã bầm tím cả mày mặt, tôi biết bà rất thương cháu nội nhưng nghe lời bố tôi, tôi vẫn quyết chí học. Ngày ngày tôi đem gởi con cho một nhà giữ trẻ của masoeur, vì lúc đó trong lớp chỉ có mình tôi có con nên tôi rất xấu hổ, sau khi chở con đến nhà trẻ bằng một ghế móc vào trước xe HONDA tôi vội vàng dấu cái ghế con nít ấy vào chiếc giỏ cói to tướng treo trên xe để không ai biết mình có con. Kể từ khi bố tôi mất nhà tôi bắt đầu sa sút, vừa không còn đầu tầu gia đình, vừa có nhiều thay đổi của thời cuộc, mẹ tôi từ trước đến giờ chỉ biết bàn chuyện mua ngọc thạch hay kim cương, bây giờ phải cắn răng bán đi từng thứ để nuôi hai đứa em tôi còn đang ăn học. Tôi thì lấy chồng rồi lại có con nhỏ nên chẳng giúp gì cho mẹ, tôi thương mẹ cũng không dám mang con về gởi và cứ phải tự lo vì nhà chồng tôi không hề ủng hộ việc học thêm của tôi. Chưa bao giờ cuộc đời tôi lại khổ sở như thế, ngày ngày hai mẹ con mua một củ khoai lang chia nhau trước khi con vào nhà trẻ và mẹ đến trường. Thấy ngày nào tôi cũng cho con ăn khoai lang, mấy masoeur đã nói “con không được cho em ăn nhiều khoai lang quá mủ khoai sẽ làm em bị ghẻ đó” nhưng lúc đó tôi không còn có lựa chọn nào khác vì cũng chẳng có nhiều tiền và cũng vì ý chí tự lập chẳng muốn phiền mẹ ruột lẫn gia đình chồng. Tôi vẫn nhớ mỗi ngày sau giờ học buổi sáng, tôi vẫn ghé ngang nhà trẻ để thăm con, nhưng là thăm trộm thôi vì sợ cháu khóc đòi theo. Lúc đó các đứa trẻ khác đều ôm bình sữa bú nhưng con tôi thì bú bột Bích Chi vì tôi không có tiền, tội nghiệp nhất là ánh mắt thèm thuồng của cháu khi nhìn những bình sữa trắng mà các bạn đang bú, tôi chẳng bao giờ quên ánh mắt đó và đó cũng là một trong những động lực mạnh mẽ khiến tôi phải cố gắng làm ra nhiều tiền để lo cho con đầy đủ về sau.
Rồi tôi cũng ra trường và được phân về làm nhân viên thuế vụ quận 11, cuộc sống cứ thế mà trôi, con tôi được 9 tuổi thì chồng tôi trở về. Những ngày ở trại học tập đã khiến anh thay đổi hoàn toàn, anh trở nên dễ giận dữ, cáu gắt và đặc biệt là rất hay ghen, ghen một cách hoàn toàn vô căn cứ, có lúc tôi có cảm giác như anh sắp điên. Những trận đòn ghen cứ tiếp diễn, xong rồi lại năn nỉ, đến lần thứ ba thì tôi quyết định, một quyết định do chính mình những vẫn làm tôi ray rứt đau đớn, không có chồng tôi còn thăng tiến nhanh hơn về mọi mặt, sự nghiệp, tiền bạc…. nhưng đến nay thì tôi vẫn ăn năn vì đã không cố chịu đựng để giữ người cha cho con mình. Sau khi ly dị, anh đã tìm cách ra nước ngoài và bây giờ đã có gia đình khác, người vợ sau của anh cũng có tên hệt như tên tôi, chỉ khác nhau về chiều cao nên bây giờ trong gia đình vẫn gọi đùa là Chung “cao” và Chung “lùn” để dễ phân biệt. Thời gian đó tôi rất oán hận anh vì chỉ có anh là cho tôi biết nổ đom đóm mắt là gì và tôi đã thề với lòng mình nếu có đi bước nữa tôi sẽ chẳng lấy chồng Việt Nam mà sẽ lấy người nước ngoài để họ tôn trọng mình. Nhưng quan điểm đó đã thay đổi theo thời gian, bây giờ tôi chẳng còn oán trách anh vì nghĩ tất cả đều do thời cuộc thay đổi nên con người thay đổi, chúng tôi vẫn là bạn của nhau và thỉnh thoảng vẫn gặp nhau mỗi khi tôi có dịp sang Mỹ thăm con.
No comments:
Post a Comment