Tuesday, 12 July 2011
TRỞ VỀ MIỀN NHIỆT ĐỚI
Sau một tháng rong chơi ở Mỹ cùng con gái và các bạn, rồi cũng đến ngày trở lại Việt Nam. Suýt chút nữa thôi là tôi mất vé máy bay lượt về vì đó là vé “promotion” hạn 1 tháng không được gia hạn và không được trả. Điều đó có nghĩa là sẽ phải tốn tiền mua một one-way ticket để về lại VN mà chưa chắc đã có chỗ trong mùa Tết này. Nắm chắc là sẽ phải ở lại ít nhất là hai tuần nữa, các bạn tôi đã lên kế hoạch nào là “Count Down” tết âm lịch, nào là nấu bánh chưng, nào là lên San Jose chơi…..Tuy nhiên, trời định chứ không phải mình tính, đúng vào ngày cuối cùng hết hạn vé máy bay, khi tôi tưởng đã hết hy vọng thì ông phát thư đem thư mời đi lăn tay làm re-entry permit tới. Thế là còn nước còn tát, ngày hôm sau thằng con rể nghỉ làm đưa tôi đến chỗ lăn tay và trời đã thương tôi để khiến viên chức đồng ý lăn tay cho tôi trước dù giấy hẹn là đúng ngày mồng một Tết âm lịch.
Khỏi phải nói tôi đã vui mừng như thế nào khi được về đúng ngày đã định, vừa không tốn thêm tiền vé, vừa về kịp VN ăn Tết. Chỉ có đứa con gái là buồn vì mẹ không ở lại, tội nghiệp mỗi năm chỉ được gần mẹ có đúng một tháng. Buổi tối đó, tôi đãi hai con ăn Korean Barbecue, hai đứa vừa ăn vừa chọc tôi: “Andy có nghe mùi gì không?” trong khi thằng bé còn chưa hiểu chuyện gì thì con gái đã nói “không ngửi thấy mùi nhang sao vì được ăn “chùa” mà”. Thế đó, nếu là ngày xưa nó đùa kiểu đó với mẹ thì sẽ bị mắng cho một trận nhưng sau nhiều lần đến Mỹ thăm con, nhìn quanh bạn bè, tôi thấy tốt nhất là không nên quá nghiêm với con làm nó cảm thấy không thoải mái khi sống cùng với mình.
Sau khi viết mail từ giã và cám ơn bạn bè, tôi phải làm một số nhiệm vụ mà con gái giao trước khi về lại Việt Nam. Trước hết là dắt chó đi dạo, tôi có hai con chó thì cháu có tới 6 con, tên lần luợt của các chú chó là Charlie, Sonic, Sophia, Chocho, Lila và Lily. Trong đó chỉ có hai con đực còn bao nhiêu là chó cái. Lúc trước anh Charlie độc quyền tới 4 người đẹp sau này có anh Sonic về thì anh Charlie mới mất độc quyền đó. Cũng như con người, mỗi con chó có một tính nết riêng. Con Chocho thì già nhất và khó tính nhất, tôi ở đó cả tháng mà động vào nó để đem nó đi tắm mà nó cũng gầm gừ. Có hai cái chuồng thì Chocho nằm một mình, không muốn ai lại gần mà cũng chẳng ai muốn gần nó vì tính nó lạnh lùng, khó chịu. Em Lily thì béo tốt và vui vẻ, gặp ai cũng nhảy lên mừng, chắc ăn trộm vào nhà em cũng mừng luôn quá. Tới em Lila thì lại cam chịu và quá hiền lành, nhiều đêm các em khác không cho Lila vào chuồng, phải có sự can thiệp của con gái tôi nó mới có chỗ nằm trong chuồng. Em Charlie là đứa được ái mộ nhất, lúc nào con gái tôi có nhà là em được vào nhà, đi thong dong mặt thì vác lên hãnh diện trong sự thèm muốn của những em khác đang đứng ngoài sân nhìn vào. Em Sophia thì lúc đầu bị cái tật là hễ tròng dây vào cổ em để dắt em đi chơi là em không chịu, cứ lết ở dưới đất và cưỡng lại. Sau một tháng ở đó cuối cùng tôi đã huấn luyện em đi theo bầy đàn được. Cuối cùng là em Sonic, bé tí xíu vừa được mua về hai tháng trước, em này tôi đặt tên là “chổi lông gà” vì nó giống hệt cái chổi lông gà từ màu sắc tới hình dạng. Sáu con chó của con gái tôi rất thông minh, mỗi khi cho chúng nó đi chơi hay đi tắm, chỉ cần hé cửa và gọi tên từng con thì đúng con đó bước vào tuần tự thôi, chúng chẳng bao giờ chen lấn hay giành giật nhau gì cả. Chỉ có buổi tối là hơi chí chóe một tí vì có hai em lúc nào cũng muốn giành chỗ nằm gần Lily mập cho ấm, thế là lại phải sắp xếp hòa giải mới yên. Tính tôi và con gái giống nhau ở cái khoản yêu chó nên mẹ con suốt ngày nói chuyện về chó, nó gọi tôi là “ngoại” của mấy con chó. Nào là “Ngoại ơi, hôm nay Charlie không được đi chơi vì ăn hiếp Lila” hoặc “Ngoại ơi, hình như Sophia đang có bầu”…. Khi đi dạo tôi chỉ dắt được một lúc hai em nên phải đi làm 3 lượt, thật là một phương pháp tập thể dục tốt. Sau khi đi dạo về thì “Ngoại ơi, ngoại tắm giùm mấy em cho sạch sẽ trước khi ngoại về VN đi ngoại…” thế là lại phải lôi từng em một ra tắm và sấy khô sợ em lạnh quá rồi bị cảm. Khi được tin tốt, con gái cũng bắt mẹ phải đãi cả lũ chó của nó bằng một số thức ăn khô nữa, nó bảo “cả nhà phải celebrate the good news chứ ngoại…”
Ngày ra phi trường buồn tênh, ở bên Mỹ thì sốt ruột nhà cửa và hai em chó ở Việt Nam. Đến khi sắp được về lại thương con gái và nhớ lũ chó 6 con của nó, thôi thì cũng phải đi thôi. Chuyến bay về VN kỳ này bao nhiêu là cụ ông và cụ bà về VN ăn Tết, các cụ vui vẻ nói chuyện và hầu như chẳng thấy mệt vì chuyến bay dài 13 tiếng từ Los đến Taipei này. Chuyến bay từ Taipei về Việt Nam, tôi may mắn được sắp vào ghế ngồi chỗ cửa thoát hiểm, duỗi chân thoải mái. Sau khi ngồi vào ghế, định ngủ một giấc thì nghe một giọng lanh lảnh “ôi đây rồi, em ngồi chỗ lày cạnh chị”. Đó là một em người Hải Phòng, rất vui vẻ và hơi vui vẻ một cách quá đáng. Em mà cất giọng lên thì cả khoang máy bay nghe tiếng em, lúc đầu tôi cũng hơi “dị ứng” định tiếp tục ngủ nhưng em cứ như người quen thân tình lâu ngày “lày chị, còn có 3 tiếng lữa nà về tới VN rồi, dậy đi chị, chị em mình lói chuyện nà đến núc lào không biết”. Thấy cũng vui vui, mà tôi cũng có tính tiếu lâm nên lại chọc cho em nói chuyện cho đỡ buồn ngủ.
“Thế em ở đâu về đấy”
“Dạ em ở Toronto ạ”
“Đeo mấy cái nhẫn đá quý đẹp nhỉ”
“Ấy em nhiều nắm chị ạ, em nại mới mua một bộ ở sân bay đấy, để em nấy chị xem”
Hàng ghế của tôi, ngoài hai đứa tôi còn có một em thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi, cứ bị em vô tư sai bảo.
“lày em, chịu khó nấy cái valise của chị xuống để chị cho chị lày xem đồ một tí”
Tôi cứ thấy ái ngại cho em trai này vì nãy giờ nội phục vụ hai bà này chất hành lý lên “compartment” đã đủ hụt hơi vì “carry on” của đứa nào cũng nặng chịch quá cân nặng cho phép. Bây giờ lại bắt em khiêng lên khiêng xuống thật là phiền. Em trai kia thì lịch sự có thừa “không sao đâu chị đừng ngại”
Thế là em gái mở valise ra cho coi bộ nữ trang đá màu mới mua ở sân bay Taipei. Sau đó tôi lại phỏng vấn:
“Thế có nhiều đồ nữ trang quá mà có mang nhiều váy đầm về diện không đấy?”
“Ôi chị ạ, cái mục ấy thì em nồng nộn chị ạ, em mang đến 10 cái, chị có muốn xem không?”
Tôi sợ lại phiền em thanh niên nữa nên phải nói “thôi em ạ, ai mà giũ váy ra đây xem kỳ lắm”
Thế là em lại thao thao bất tuyệt kể về gia đình em, dù không ai tra hỏi nữa, “thằng chồng em ló nành nắm, em tự do sắm sửa ló chẳng bao giờ lói gì vì ló nàm ít tiền hơn em. Em cũng chẳng mua nhà nàm gì chỉ ở nhà thuê lên mấy dư tiền để sắm sửa”….Tuy nhiên tôi cũng phải cám ơn là nhờ gặp em gái Hải Phòng này mà chuyến bay như ngắn hẳn lại, chẳng mấy chốc đã nghe phi công báo sắp sửa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất.
Bà con nhao nhao ngó qua cửa sổ máy bay để ngắm những dãy nhà chi chít phía dưới, ai cũng xôn xao vì sắp gặp những người thân yêu của mình và được ăn Tết một cái tết tại quê nhà. Sân bay đông nghẹt người, ở VN cứ một người về thì ít nhất cũng đến chục người đi đón, nội nhìn người không cũng đủ hoa cả mắt chẳng thấy người nhà mình đâu.
Đang ở bên Mỹ lạnh như cắt, về đến Saigon nóng như lửa tôi bị cảm ngay lập tức, hầu như lần nào đi về tôi cũng bị cảm. Mới về hôm trước thì hôm sau các bạn rủ đi thăm thầy cô nhưng tôi không thể đi được vì cũng còn quá mệt. Hai ngày sau nữa thì gặp MT về làm từ thiện ở VN, đi với MT và MĐ mà người vẫn còn ớn lạnh làm hai đứa chọc “chắc là mày cấn rồi, nếu đúng thế chúng tao hứa tặng tã lót và sữa cho mày đến khi con mày 18 tuổi, nghe thật sợ. MT về giúp tiền đào giếng nước sạch và xây cầu cho dân ở những vùng hẻo lánh tận cùng đất nước như những thôn xã ở Cà Mau. Tiền còn được giúp cho các sinh viên y khoa nghèo để học thành tài và sau đó lại về những miền xa để chữa trị cho dân nghèo. Tôi phải phục MT về khoản này, vì dù tôi ở VN mà cũng rất ngại đi xe đò vì thứ nhất sợ móc túi, thứ hai tài xế lái xe rất ẩu và tai nạn xảy ra là chuyện thường tình. Cũng có nhiều người khá giả có tấm chân tình muốn giúp đỡ đồng bào ta nhưng họ chỉ gởi tiền về nhưng có lẽ MT muốn tận mắt chứng kiến nỗi hân hoan của những người dân mà cả đời, dù đã mấy chục tuổi, vẫn chưa một lần được biết đến dòng nước sạch, chưa được đi trên những cây cầu bê tông cốt sắt mà chỉ biết tới cầu khỉ lắc lư, đem lại bao nhiêu rủi ro cho các trẻ nhỏ vùng quê. Cám ơn MT vì đã nghĩ tới những mảnh đời nghèo khó ở xứ mình và hơn nữa là những người bạn cùng lớp không được may mắn như bạn.
Mùa xuân đang tới gần, mọi nhà chuẩn bị mua sắm đủ thứ vì theo niềm tin trong nhà ngày đầu năm phải đầy đủ thì quanh năm mới đầy đủ. Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày đưa ông Táo về trời, đường phố Saigon tấp nập nhưng lại sẽ vắng tanh trong những ngày tết vì mọi người dân xa quê đều cố gắng gom góp tiền để về ăn tết cùng gia đình. Tôi thích cái không khí của Saigon vào những ngày tết vì nó không còn vẻ nhốn nháo nhộn nhịp như trước tết, không gian như trùng lại, lấy xe đi một vòng thành phố để nhớ lại kỷ niệm của những ngày tết xưa với bạn bè. Và tôi chắc chắn rằng Tết này ở một số vùng đèo heo hút gió, người dân nghèo đang sung sướng tận hưởng những giếng nước sạch và những cây cầu được xây dựng bởi tấm lòng của một người con xa xứ.
Saigon Jan 24th /2011
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment