Friday, 1 July 2011

NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI





 Mọi người thường hay nói tới MỐI TÌNH ĐẦU và nỗi nhớ da diết về mối tình đó, nào là rất thơ mộng, rất đẹp, rất khó quên ……y hệt như một nhà thơ đã viết “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, tình mất vui khi đã vẹn câu thề”. Với tôi, ngay cả xác định mối tình nào là mối tình đầu cũng làm tôi phân vân, đó là khi mình mới biết rung động, mới hẹn hò vớ vẩn hay khi đã cầm tay nhau hoặc đã hôn nhau. Vì lẽ đó, cho tôi được lượm lặt tất cả những gì còn lại trong ký ức gởi cho các bạn để làm vui khi tuổi đã xế chiều.
Ngày còn bé xíu, chắc chỉ khoảng 11 tuổi khi tôi vẫn còn ngây thơ lắm, còn hắn chắc cũng bằng hoặc hơn tôi một tuổi. Thằng bé đó tên là Sơn thì phải, lúc đó nhà tôi ở trong một khu phố gần chợ Bàn Cờ. Mỗi khi Tết sắp tới là khu phố rộn rã hẳn với những sạp bán dưa hấu “la” tức là vừa la giá dưa hấu vừa mại dzô giống như bán hàng “sale” vậy. Hôm đó thằng Sơn rủ tôi ra sạp dưa hấu, loại dưa hấu này chỉ bé xíu có vỏ sọc xanh. Nó nói với tôi “Chung ngồi đằng sau lưng Sơn, khi nào Sơn lăn dưa hấu ra thì Chung cầm lấy mang về nhà nhé”. Tôi đâu có hiểu là hắn không có tiền mà chỉ lấy dưa hấu “free” của người ta, thế là cũng hăng hái ngồi sau đít hắn, đợi hắn lăn quả dưa hấu qua hai chân ra sau là tôi hăng hái bê một trái về nhà, may là trái này là loại dưa nhỏ xíu nên rất gọn nhẹ Sau đó hắn ghé nhà tôi và xin lại quả dưa hấu nói là để hai đứa ăn chung, nhưng không phải vậy. Hắn về nhà chùi rửa quả dưa cho thật bóng đẹp và sau đó hắn sai em gái mang sang kèm theo một thiệp chúc Tết có đôi chim vàng đang tung cánh bằng nhũ óng ánh có chua một câu thật là sến: “Đôi chim vàng của Sơn và Chung”. Đọc xong tôi sợ quá vì bố mẹ mà phát hiện ra thì chỉ có chết nên tôi vội vàng xé nát tấm thiệp tỏ tình đầu đời nhưng vẫn ăn dưa một cách ngon lành.
Lớn thêm chút nữa, chắc khoảng 15 tuổi, tôi đã biết rung động trước người khác phái. Các bạn đừng cho là tôi ghê gớm vì nếu không có người biết rung động ở khoảng tuổi đó thì đã chẳng có bài “TUỔI MƯỜI BA” của nhạc sĩ NGÔ THỤY MIÊN. Tôi đi học thêm Anh Văn tại Hội Việt Mỹ và trong khi chờ bố tôi tới đón về tôi hay vào nhà một người bạn cùng học lớp Anh Văn để chờ bố. Người bạn này có một ông anh tên Hải, ông này đầu tóc bù xù rất nghệ sĩ và có vẻ rất lãng mạn. Thời gian cứ thong thả trôi và anh Hải được gia đình gởi lên Đà Lạt học, bất ngờ một hôm tôi nhận được một tấm thiệp từ Đà Lạt dĩ nhiên là do cô em gái của anh ta trao lại, tấm thiệp cũng viết bâng quơ về phong cảnh Đà Lạt buồn và mưa nhiều, anh nhớ những ngày ở Saigon có em tung tăng đến nhà…. Nhưng có lẽ câu sau cùng là câu tôi nhớ nhất “nếu Chung thích thì gởi thư lại cho anh, anh mong lắm, còn nếu không hãy xé tấm thiệp này đi và coi nó như là một cơn gió thoảng qua, không nên giữ lại”. Lẽ dĩ nhiên tôi không hồi âm vì thú thật tôi cũng không thích hình thức bù xù nghệ sĩ của anh ta, thứ hai là mẹ đã dặn “phải sống cho đàng hoàng tử tế thì mới lấy được chồng, nếu không thì không ai rớ mình đâu” cho nên tôi quyết không để lại chứng tích gì vì sợ khó lấy chồng. Tuy nhiên tôi cũng chẳng đốt hay xé bức thư đi vì ở tuổi mới lớn người con gái nào chẳng hãnh diện vì có người tỏ tình với mình và bức thư ấy hiện nay tôi vẫn giữ làm kỷ niệm dù các hàng chữ đã phai mờ đi rất nhiều.
Khi bắt đầu học đệ tam thì có lẽ mối tình này mới thực sự được gọi là mối tình vì nó đến từ hai phía. Anh là một sinh viên y khoa, khỏi phải nói thì chắc các bạn đã sống qua thời đó cũng biết rằng sinh viên y khoa hồi ấy không những được các cô ái mộ mà ngay cả các ông bố bà mẹ cũng ái mộ nữa. Thường thì tôi thích đàn ông cận thị vì đeo kính trông nó “intellectual” thế nào ấy, lại là Bắc Kỳ ăn nói duyên dáng dễ thương. Anh và tôi cùng tham gia vào đoàn văn nghệ thanh niên sinh viên học sinh Nguồn Sống của anh Nghiêm Phú Phát. Những buổi công tác xã hội, những đêm nhạc tình ca, du ca…..những hội tết cho sinh viên học sinh đã mang chúng tôi ngày càng gần nhau. Anh vẫn thường tình nguyện chở tôi về bẳng chiếc xe GOEBEL đỏ của anh, nhưng dĩ nhiên là không dám vào tận nhà mà ngừng ở đầu ngã tư, vì bố tôi rất nghiêm tôi chẳng dám mang ai về nhà giới thiệu. Mỗi khi ngừng xe cho tôi xuống, anh đều cho tôi một cục kẹo và nói “ăn kẹo, đánh răng rồi ngủ ngoan và nhớ đến anh nhé”. Cho đến một hôm kèm theo viên kẹo anh cho là mẫu giấy nhỏ “em có chịu làm cô bồ nhỏ xinh của anh không” khỏi phải diễn tả chắc các bạn cũng hiểu là lúc ấy tôi hạnh phúc đến mức nào. Nhưng cuộc đời đâu phải cứ phẳng lặng và êm đềm như thế, anh thì có chiều cao khiêm tốn và hình như đã hết phát triển chiều cao hoặc chỉ phát triển rất ít. Còn tôi đang tuổi lớn lại mang “gene” của bố tôi nên tôi cao nhanh như thổi, chúng tôi từ từ như hai đôi đũa lệch. Hơn nữa đàn bà lại cao trộm nên trông chúng tôi càng không là “nice couple”. Tôi đôi lúc cũng than thở với bạn bè về chiều cao của anh, anh tên là Trần Duy Đính, chẳng biết tự anh nhận thấy cái sự chỏi nhau giữa chiều cao của hai đứa hay anh có nghe một đứa nào “thối mồm” nói lại về việc tôi băn khoăn về chiều cao của anh mà một buổi tối, cũng là buổi tối, đón tôi đi học thêm về, kèm theo cục kẹo cũng là một tờ giấy nhỏ chỉ có vài chữ “Cô Chung, kể từ ngày hôm nay tôi không còn cảm thấy yêu cô nữa”. Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi nhưng vì tự ái con gái tôi cũng chẳng thèm hỏi tại sao, chứ nếu như bây giờ tôi sẽ hỏi thẳng thắn “lý do tại sao anh lại bỏ tui dzậy anh?”. Tôi vẫn mong có ngày gặp lại anh Đính để hỏi anh lý do tại sao, và bây giờ khi ngồi viết lại câu chuyện này tôi vẫn tủm tỉm cười một mình. Anh Đính khi tỏ tình và khi dứt tình đều gọn nhẹ như thế, nếu anh đang ở đâu đó có đọc được câu chuyện này thì hãy “xóa bỏ hận thù” và nhớ hồi âm cho em biết lý do tại sao nhé.
Sau chuyện anh Đính thì tôi có bồ liên tiếp là hai người bạn của anh Dũng, anh của Mỹ Nga cùng học Trưng Vương với tôi. Lúc này chúng tôi đã học đệ nhị và đã rất ra dáng con gái. Anh này “cour” tôi trong một lần gặp tôi tại party do anh Dũng tổ chức, tại party Mỹ Nga và tôi đã là hai ngôi sao tương đối sáng vì cũng không có nhiều “đào” cho lắm, “giữa xứ mù thằng chột làm vua mà”. Hai chúng tôi đều trình diễn văn nghệ bằng cách hát để “cour” mấy anh. Mỹ Nga và tôi cùng chọn bài “CHÂN TRỜI TÍM” để hát, Mỹ Nga là “host” nên được hát trước, sao đó tôi hát lại cũng bài này vì tuy “sến” nhưng nó là bài tủ của tôi và hợp với chất giọng cao của tôi. Bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao tôi lại bất lịch sự như thế khi hát lại bài của bạn mình, sao lúc đó nhỏ Mỹ Nga không hất tôi ra khỏi nhà mà vẫn lịch sự để tôi tiếp tục trình diễn cái “giọng ca trời cho” của mình. Đã vậy anh Dũng còn thâu “tape” cho tụi tôi nghe lại nữa chứ. Bài hát “CHÂN TRỜI TÍM” mà ca sĩ Nhật Trường hay hát và hát rất hay, khi tôi hát xong thì anh Dương đã mê mẩn và “cour” ngay. Anh Dương “cour” tôi trước vì ở rất gần nhà tôi cũng trên đường Hồng Thập Tự, ngày ngày anh đến chở tôi đi học TV nhưng cũng chỉ đưa đón ngoài đường thôi. Sau đó không hiểu sao tôi lại bỏ anh Dương để chịu anh Thoại, có lẽ vì anh Thoại tương đối đẹp trai hơn. Tôi còn nhớ hồi trước khi đi học, học sinh lớp đàn em ưa mượn sách giáo khoa của lớp đàn anh. Mấy anh này hơn tụi tôi một tuổi nên anh Dương đưa lại sách Hóa Học và Vật Lý cho tôi, lật sang mấy trang sách tôi thấy có vết thuốc lá làm cháy trang sách. Tôi đã tự hỏi không biết anh này dí điếu thuốc vào sách rồi cho mình cho có vẻ lãng mạn hay vừa học vừa suy tư hút thuốc mà tàn thuốc rơi xuống rách cả sách vậy. Rôi chúng tôi thi đậu Tú Tài, Mỹ Nga và anh Dũng đi Đức du học nên mối tình của tôi cũng phai tàn vì không có cơ hội gặp gỡ nhiều. Sau này tôi có gặp lại cả hai anh Thoại và Dương ở Mỹ và chúng tôi đã có những buổi trò chuyện hết sức vui vẻ về ngày xưa thân ái, về việc tại sao em bỏ anh để thương thằng kia? Có một điều làm tôi vui là khi gặp lại nhau lần đầu ở San Francisco sau mấy chục năm, anh Dương đã ra phi trường đón tôi và chúng tôi đã không cần thông báo với nhau về màu sắc trang phục nhưng khi nhìn thấy tôi, anh Dương đã tiến thẳng tới và hỏi “Chung phải không em?”, điều này cũng làm mình vui vì chắc mình cũng chẳng bị nhuốm “màu thời gian” là mấy.
Càng lớn lên tôi càng định bụng sẽ chọn lọc hơn trong việc chọn bạn trai, nhất là kinh nghiệm “đau thương” với anh Đính về chiều cao làm tôi càng quyết tâm hơn trong việc chọn bồ cao hơn mình. Nhưng trời đâu có chiều lòng mình bao giờ, “mưu sự tại nhân mà thành sự tại thiên”, trong một lần được mời đi party của kiến trúc, tôi được một anh to cao, đeo kính cận và nghe nói còn là con một tiệm vàng nổi tiếng đến mời nhảy liên tục. Các bạn đi cùng đều chọc ghẹo là “chuyến này là đúng đối tượng của em rồi nhé”, không biết đàn ông thì sao chứ bọn con gái tụi tôi khi đi nhảy đầm cũng ghê gớm lắm, ngồi trong bóng tối chứ cũng để ý anh nào cao ráo sạch nước cản thì mới đồng ý ra sàn, nếu không thấy anh nào thấp thấp bé bé tiến đến là đứa nào cũng ngó lơ qua hướng khác, do đó đừng chỉ cho là đàn ông đểu giả mà đàn bà cũng ghê gớm không kém. “Kén cá chọn canh” cho lắm rốt cuộc cũng bị tổ chác, anh chàng mà bạn bè tôi trầm trồ tối đó tên H, ăn nói cũng rất dễ thương. Sau đêm đó anh đề nghị được đến nhà tôi chơi, lúc này mẹ tôi đã phải có ý kiến với bố tôi là nếu không cho bạn trai đến nhà chơi thì nó phải hẹn ngoài đầu đường xó chợ còn nguy hiểm hơn thì ông cụ mới đồng ý cho đến nhà nhưng phải là con nhà ăn mặc đàng hoàng nói năng lễ phép. Vô phúc cho anh nào đến nhà chơi mà gặp bố tôi ở nhà thì nội trả lời các câu hỏi của bố tôi có lẽ còn khó hơn là “cour” tôi. Như hẹn, sáng hôm sau trước khi anh H đến, cả đám bạn đi nhảy đầm tối qua với tôi đã đến trước để chuẩn bị nhìn lén anh chàng qua các kẽ hở của màn cửa ngăn cách phòng khách và phòng trong. Phải công nhận là buổi tối trông anh sáng giá bao nhiêu thì buổi sáng anh thay đổi hoàn toàn, sau khi anh về cả lũ bạn đều không đồng ý duyệt và bắt tôi phải chấm dứt ngay quan hệ này vì anh không được chúng nó chấm, nào là “sao nước da xám xì và sần sùi thế?” hoặc “cặp môi dày giống Mỹ đen quá”…con gái hay xen vào chuyện người khác như thế đó, tụi nó cứ làm như má chọn chồng cho con, mà lúc đó tôi nghe bạn còn hơn nghe cha mẹ. Sau đó anh H có rủ tôi đi chơi mấy lần nhưng tôi đều từ chối vì bị tụi bạn chê, run rủi thế nào mà sau đó tôi lại bồ với bạn của anh ta tên Phong. Và anh Phong rất dễ thương, Bắc Kỳ “dzốn” nhưng lại cũng hơi thiếu thước tấc. Nhưng thôi tụi bạn đã duyệt thì mình chịu thôi vả lại anh có khuôn mặt rất dễ nhìn và tính tình rất dễ thương, chúng tôi bồ với nhau được hai năm thì 75, anh vượt biên đi nước ngoài theo gia đình. Tôi có nghe bạn bè nói anh đã ở Mỹ nhưng chẳng ai liên lạc được với anh không hiểu vì sao.

No comments:

Post a Comment