Chắc chắn những ai đã là nữ sinh Trưng Vương thì không thể quên được con đường Thống Nhất, con đường dẫn ta tới ngôi trường thân yêu trước khi băng ngang trường Võ Trường Toản láng giềng. Tên đường sau 75 đã được đổi như việc đổi mất tên Saigon của thành phố mỹ miều này. Con đường gắn bó với tôi không chỉ vì ngày ngày đã nâng bước chân nhỏ bé của các nữ sinh TV chúng tôi đến trường mà đối với riêng tôi nó còn chất chứa cả một trời thơ ấu yêu thương.
Ngày xưa đến giờ đi học là con đường đó rộn rã tiếng cười nói, tiếng đạp xe hoặc tiếng gắn máy của đám học trò chúng tôi. Tuy nhiên hình ảnh đẹp nhất vẫn là những buổi tan học, từng đoàn nữ sinh áo trắng tung bay trong gió, nói cười huyên thuyên, người ngồi xe trường, người đi xe đạp hay gắn máy, người nhà gần như tôi thì đi bộ. Hồi đó nhà tôi ở đường Hồng Thập Tự ngay ngã tư Mạc Đĩnh Chi nên tôi thường đi bộ đi học, có bạn nào ở gần nhà là kết nhau để cùng đi cho quãng đường ngắn bớt lại. Tôi vẫn nhớ các bạn Minh Ngoc B, Hoàng Hà, Quỳnh Anh, Ngọc Hường ở Đinh Tiên Hoàng là những người bạn đã sải bước cùng tôi trên con đường đó vào những năm đầu trung học. Chỉ có Thục là ở gần nhà tôi nhất nên thường hay cùng tôi đi về và sang nhà nhau chơi. Ngày xưa tôi rất thèm đi xe trường vì thấy các bạn lên xe mà vẫn nói chuyện với nhau được nhưng vì nhà tôi quá gần nên bố tôi bắt đi bộ, mãi sau này lên các lớp trên vì phải đi học thêm nào toán lý hóa, nào Anh Văn, nào Pháp Văn… nên tôi mới được bố sắm cho chiếc xe Honda để tiện đi lại.
Vì phải đi bộ nên mỗi khi băng ngang Võ Trường Toản là chân tôi như có ai níu lại vì các bạn nam sinh tụ tập rất đông tại quán HẸN, chưa kể ngồi la liệt trên các vỉa hè dẫn xuống trường chúng tôi, do đó việc tìm kiếm một bạn đi cùng lại càng khẩn trương hơn. Tôi vẫn nhớ một kỷ niệm ngày xưa, chúng tôi bộ tứ gồm có tôi, Dung, Liên và Thủy, ngoài chiếc áo dài trắng đồng phục, chúng tôi luôn cài tóc hoặc thắt bím với một chiếc nơ giống y hệt nhau như các trẻ mồ côi vậy. Một hôm khi chúng tôi đi bộ ngang qua Võ Trường Toản, có một anh bạn nghịch ngợm nói “Băng Tây Thi”, lúc đó chúng tôi đã rất tức giận trước câu chọc ghẹo khá sỗ sàng này, nhưng bây giờ nghĩ lại “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” thì thấy chẳng có gì ghê gớm lắm. Vậy mà cũng chỉ vì câu chọc ghẹo đó mà cả đám chúng tôi thề chẳng bao giờ đáp lại lời tỏ tình của bất cứ anh bạn láng giềng VTT nào.
Con đường Thống Nhất này còn là nơi 4 anh em tôi đi bắt dế mỗi khi đến mùa, chúng tôi đem theo mỗi người một thùng thiếc to, ngày xưa mẹ tôi hay mua nước mắm cả thùng để dành ăn dần nên có rất nhiều thùng trống. Cứ bụi cây nào có tiếng dế gáy là chúng tôi dừng lại, đổ nước vào lỗ cho dế ngộp phải chui ra, gặp dế trống thì mừng rỡ suýt xoa, sui thì gặp một chị dế mái với bộ lông óng mượt, thật là thất vọng. Tuy không chuyên nghiệp nhưng mỗi đêm anh em tôi cũng bắt được bao nhiêu là dế, phần để dành chơi phần bán lại cho các bạn cùng xóm.
Đường Thống Nhất còn là nơi diễn tập duyệt binh vào ngày Quốc Khánh lúc đó, trước ngày lễ chính thức là các buổi diễn tập rất hùng tráng, anh em tôi lúc nào cũng có mặt để coi diễn tập trước vì đến ngày lễ chính thức chúng tôi nhỏ bé quá không thể chen chân vào được.
Bây giờ con đường này cũng chẳng thay đổi gì nhiều, vẫn những cây cổ thụ cao ngất ngưỡng tỏa bóng mát rộng lớn xuống mặt đường. Chỉ có mật độ xe cộ đông và dầy đặc hơn nhiều. Nếu còn đi học tôi không chắc các bạn có thề vừa đi vừa dàn hàng hai hay ba nói chuyện như ngày xưa vì chắc chắn thế nào cũng có kẻ bấm còi đòi qua mặt. Mỗi ngày, vào sáng sớm lúc 5:30, tôi vẫn đi trên con đường đó, khi thì ra hồ bơi, khi thì đến chỗ tập yoga. Không khí buổi sáng trong lành và trời mùa này thì hơi se lạnh. Mỗi ngày trên đường tôi vẫn thấy những người buôn thúng bán bưng quảy nguyên quanh gánh trên vai cho chồng, con chở đến chỗ bán hàng bằng xe Honda một cách tài tình, tôi đoán cả gia đình chắc chỉ trông chờ vào gánh hàng rong đó. Một ông cụ ngồi trên xe lăn sát lòng đường, cầm tập vé số vẫy vẫy để mong có khách qua đường dừng chân mua giúp, con cái nhiều khi nghèo khổ quá chẳng lo nổi cho bản thân mình lấy đâu lo cho cha mẹ. Trái với cảnh đó là những chiếc xe hơi sang trọng đời mới chẳng kém gì ở nước ngoài như BMW, Mercedes…của những người lắm của nhiều tiền đi đánh tennis buổi sáng. Xã hội nào thì cũng có kẻ giầu người nghèo nhưng sao cảnh nghèo và những phận già ở đất nước tôi thấy quá chạnh lòng.
No comments:
Post a Comment