Wednesday, 13 July 2011

GIẢI PHẪU






Những ai đã trải qua cảm giác trước khi vào phòng mổ chắc phải công nhận rằng cái giây phút chuẩn bị thật là kinh khủng.  Tôi đã từng khấn trời khấn phật rằng “nếu tới số thì cho con chết đừng bắt con bị mổ xẻ gì hết” vì chỉ nghĩ tới chữ “mổ” là tôi đã hoảng hồn hoảng vía rồi.  Hiển nhiên vì sợ dao kéo như thế nên chẳng bao giờ tôi dám nghĩ tới đi phẫu thuật thẩm mỹ dù có một số bạn đã thuyết phục nào đi kéo da mặt cho trẻ ra, nào đi lấy bớt mỡ trên và dưới mắt, tôi đều ngoay ngoảy từ chối vì nhát gan.  Cho đến bây giờ tôi vẫn nghĩ nếu vì bệnh tật phải mổ thì phải chấp nhận chứ tự nhiên xung phong lên bàn mổ thì chắc chắn là chẳng bao giờ có tôi.
Năm ngoái nhân dịp đi khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ sau khi làm “ultrasound” cho tôi đã phán “túi mật bà có nhiều sỏi nhỏ li ti và di động nên bà nên mổ bỏ túi mật vì sỏi có thể rớt xuống bít ống mật, lúc đó phải mổ “emergency” đó”.  Cũng theo lời bác sĩ thì ở tuổi này, mật không còn cần thiết lắm vì thứ nhất mình đã hết tuổi nuôi con và cho con bú, thứ hai là bản thân người lớn tuổi như mình thấy đồ béo đã tự tránh xa nên cũng chẳng sợ ăn không tiêu.
Nói gì thì nói, sau khi bác sĩ khuyên, cũng phải đến nửa năm sau tôi mới quyết định đi mổ bỏ túi mật dù bác sĩ đã nói là phẫu thuật này rất đơn giản vì chỉ là mổ nội soi thôi.  Việc đầu tiên tôi làm là đi kiếm một bác sĩ giỏi (giáo sư của các bác sĩ khác), may mắn là ngày xưa tôi có làm trong phòng khám quốc tế nên cũng quen khá nhiều bác sĩ giỏi.  Sau khi gặp bác sĩ, tôi hỏi “vậy thì bao giờ mổ được thưa bác sĩ”, bác sĩ phán ngay “bà đang khỏe mạnh và có thể sắp xếp công việc tại sao không đóng tiền mổ ngay tuần này”.  Khốn nỗi mình đi khám bệnh chỉ mang theo đủ tiền chứ đâu có nghĩ là sẽ mổ ngay nên nói bác sĩ “tôi không mang đủ tiền đóng viện phí chắc để tôi ghé sau vậy” nhưng ông bác sĩ đã hết sức tử tế “tôi có thể cho bà mượn tiền để đóng ngay bây giờ, lên lịch mổ trong tuần này vì tuần tới nữa là tôi đi tu nghiệp ở Pháp hai tháng mới về”.  Thế là mình chẳng còn lựa chọn nào khác đành phải cầm tiền bác sĩ cho mượn đi đóng viện phí dù ông chỉ mới gặp bệnh nhân này lần đầu qua giới thiệu của một đồng nghiệp.  Về kể cho bạn nghe, ai cũng cười, “thường là bệnh nhận phải o bế bác sĩ chứ ai mà bác sĩ phải đi o bế bệnh nhân như mày” chắc là ông này nể người bạn giới thiệu bệnh nhân cho ông.
Tôi về sắp xếp công việc làm, việc nhà cửa và cả các việc hơi dị đoan một chút, vì nghĩ tới  những rủi ro khi gây mê hoặc khi mổ, là nói với mẹ tôi “chỗ đó con có cái này, chỗ kia con gởi cái nọ…” như trối trăng trước làm mẹ tôi rất ngạc nhiên.   Dù bác sĩ đã báo với tôi là chuyện mổ bỏ túi mật là hết sức đơn giản nhưng tôi vẫn như ngồi trên lửa.  Nhưng nếu không mổ, tôi hay đi đây đó, lỡ nó trở chứng bất tử thì làm sao chịu nổi chi phí ở xứ người.  Lần khám cuối cùng trước khi đến ngày mổ, tôi dặn đi dặn lại bác sĩ “nếu bác sĩ bận bất ngờ không mổ được cho tôi thì vui lòng hoãn lại, tôi không cần mổ gấp đâu”. 
Bạn bè ai cũng bất ngờ khi tôi quyết định đi mổ dù đang ở trạng thái bình thường, tôi cũng phải làm ra vẻ bình tĩnh và hài hước nói “tại tao đi gặp ông giáo sư bác sĩ này giỏi lắm, vừa dễ thương vừa đẹp trai nên quyết định mổ.  Khi mổ mình phải “naked” cho nên ông bác sĩ này cũng đáng để nhìn tao”, làm tụi bạn cười ngất “mày đã đi mổ còn chọn bác sĩ đẹp trai” tại sao không nhỉ,  khi mình có quyền chọn lựa.
Rồi ngày mổ cũng đến, buổi sáng theo lời dặn của y tá, tôi không được ăn gì mà còn bị xúc ruột lên xúc ruột xuống cho sạch.  Hôm đó có khoảng 30 bệnh nhân lên bàn mổ vì đủ thứ bệnh: sạn mật, sạn thận, tim, rối ruột, ruột thừa…ôi thôi đủ thứ bệnh.  Trong đám bệnh nhân có lẽ tôi là người khỏe nhất vì chưa bị bệnh hành, đa số người Việt thường ít khi đi khám sức khỏe tổng quát chỉ đợi đến khi đau mới đi khám và khi khám phá ra thì đã khá nặng rồi.  Sau khi xúc sạch ruột, chúng tôi được đưa vào tập trung trong một phòng chờ, mặc bộ quần áo mổ trên người, đầu trùm kín, chân đi dép, tất cả  đã được khử trùng…..chúng tôi nằm chờ giờ lên “đoạn đầu đài”.  Không có giây phút nào hồi hộp cho bằng giây phút nằm chờ đến phiên mình, thỉnh thoảng có một người được đưa lên “wheelchair” đẩy đi mổ, sau khi một người được đẩy ra qua phòng hồi sức… cứ thế từ 5:30 sáng cho đến gần 16:30 tôi cứ nằm đó chứng kiến hết người này đến người kia mà chẳng thấy ai kêu tới tên mình.  Tôi bực mình nói dối với y tá “nếu chưa đến lượt tôi cho tôi nói chuyện điện thoại báo cho mẹ tôi biết vì mẹ tôi đã hơn 90 tuổi lại đau tim nữa, bà cụ không nghe tin tức gì của tôi, cụ lo cụ lên cơn đau tim thì chết…” mấy cô y tá nhất định không cho và nói “bà đã vào phòng này rồi không được mang điện thoại vào và vì bà chọn giáo sư bác sĩ nên ông còn phải giảng bài cho sinh viên xong mới mổ cho bà được”..  Thế là tôi lại chờ tiếp và người mổ gần sau cùng là tôi.  Người đói lã vì chẳng còn gì trong ruột, chân tay run rẩy vì sợ, tôi nằm trên bàn mổ nghe y tá chuẩn bị dụng cụ mổ, tiếng dao kéo va vào nhau nghe đến rợn người.  Nhìn lên thì một bóng đèn to chiếu xuống lóa cả mắt, tôi bắt đầu khóc sụt sùi vì sợ.  Trong lần khám cuối cùng, ông bác sĩ “đẹp trai và dễ thương” mà tôi chọn đã hứa “trước khi đánh thuốc mê bà, tôi sẽ vào gặp bà cho bà thấy mặt để yên chí mổ” thế mà giờ này chẳng thấy ông ta đâu làm tôi càng thêm sợ hãi.  Tôi tiếp tục sụt sùi khóc đến nỗi mấy cô y tá phải nói “bà phải nín khóc nếu không đánh thuốc mê nó không ăn vì đầy nước mắt” đến giờ tôi cũng chẳng biết là họ dọa tôi cho tôi nín khóc hay là thật sự như thế.  Thật ra ngày đi mổ tôi chẳng cho mẹ biết vì sợ mẹ lo.  Bạn trai tôi, tôi cũng không cho vào vì tôi không thích người ta nhìn thấy mình trong tình trạng bệnh tật xấu xí như vậy.  Tôi chỉ mang theo cô giúp việc cho tôi đã10 năm để bệnh viện hô gì thì làm nấy, chẳng hạn thiếu máu thì mua máu, phát sinh thêm tiền gì thì phải đóng ngay.  Ở Việt Nam, ai bệnh mà không có tiền kể như chết chắc vì không đóng tiền có nghĩa là không được mổ và không được chữa trị, do đó có nhiều người nghèo sau khi “deposit” xong, gần đến ngày xuất viện thì trốn mất vì không có tiền đóng phần còn lại.  Rồi bỗng nhiên tôi thấy một bàn tay ấm áp của ai đó đặt lên vai mình, hóa ra đó là ông bác sĩ mổ tôi “bà đừng có sợ và đừng khóc vì việc này đơn giản lắm chỉ 15 phút là xong thôi”, đúng là sự xuất hiện của bác sĩ, như một ông tiên, đã làm tôi tỉnh táo và an tâm rất nhiều.  Họ bắt đầu chụp thuốc mê tôi, chỉ sau vài phút tôi chẳng còn biết gì hết và đến khi tỉnh dậy tôi thấy trên tay mình một bao nylon với một số các viên sỏi nhỏ li ti, hóa ra đó là sỏi do bác sĩ lấy từ mật ra và ngâm teinture d’iode để cho mình xem. 
Sau khi tỉnh dậy, tôi thấy xung quanh mình toàn là những người vừa mổ xong nằm rên rỉ, tôi cũng không là ngoại lệ, đau không chịu được đến nỗi phải gọi y tá chích thêm thuốc giảm đau.  Theo bác sĩ tôi sẽ phải ở lại bệnh viện 3 ngày để theo dõi vết mổ, phải công nhận là ông bác sĩ thật là giỏi và thật mát tay, chỉ đến ngày thứ hai tôi đã ngồi dậy và đi lên đi xuống các phòng hỏi thăm những người mổ cùng ngày với tôi.  Khi bác sĩ đến phòng tôi để khám vết mổ “bệnh nhân nào là Đ T C?” thì cô bé người giúp việc đã trả lời “dạ cô C đi chơi vòng vòng rồi ạ, để em đi kiếm cô về”, đến khi tôi về lại phòng bác sĩ khám xong và nói “hôm nay bà có thể nói người nhà cho ăn cháo đặc được rồi chứ không cần phải uống sữa và ăn cháo lỏng nữa…” tôi trả lời ngay “dạ thưa bác sĩ tôi đã ăn cơm sườn rồi ạ”, bác sĩ chỉ lắc đầu và không nói lời nào vì hết ý.  Chẳng là sau khi mổ xong một ngày, tôi cảm thấy đói và thèm cơm quá, sai cô giúp việc ra ngoài quán bên đường mua một đĩa cơm sườn về ăn.  Bình thường tôi chẳng bao giờ ăn các quán đó vì sợ họ làm bẩn nhưng đến khi thèm cơm quá cũng phải ăn thôi, đã thế họ còn cho vào vài khoanh dưa chuột, cô người làm định bỏ ra nhưng tôi đã nói “ở đây là 3 khoanh dưa chuột, chị biết tôi ăn cái gì và ăn bao nhiêu, nếu tôi có mệnh hệ nào, bác sĩ có hỏi thì biết để khai rồi mà..”.  Thường ngày tôi chẳng hào hứng gì trong việc ăn uống, thế mà chưa có đĩa cơm sườn nào mà ngon như đĩa cơm hôm đó, tôi ăn hết chẳng bỏ sót hột cơm nào.
Rồi tôi cũng được xuất viện về nhà, có hai bó hoa tươi, một của anh bạn trai và một của Mộng Long (AP 1) gởi tới.  Nghe Minh Châu báo tin, Mộng Long và các bạn từ Mỹ đã gởi hoa cùng lời chúc mau bình phục.  Tôi là người không nằm lâu một chỗ được, vì chỉ ngày hôm sau là tôi lại chạy ngoài đường để lo giấy tờ nhà cửa dù vết thương bên trong chắc chắn chưa lành hẳn.  Thế đấy các bạn, bất cứ việc gì ghê gớm rồi cũng qua đi, đặc biệt khi mình có thời gian để sắp đặt công việc và chuẩn bị tinh thần.  Ngoài ra việc mổ nội soi cũng giúp tôi mau bình phục, ba vết mổ thật đẹp và nhỏ xíu dưới tay ông “bác sĩ đẹp trai” hầu như đã gần biến mất, tôi vẫn có thể diện bikini ra biển đúng như lời hứa của ông trước khi mổ.  Bây giờ tôi ăn uống như người bình thường chẳng kiêng cử gì và hầu như đã quên mất rằng mình đã mất đi một phần nhỏ bé trong cơ thể nếu không có ai nhắc đến.

No comments:

Post a Comment