Friday, 1 July 2011

MỘT THỜI ÁO TRẮNG




Tôi chẳng bao giờ quên được những năm tháng tuổi thơ với những mốc thời gian vẫn hằn trong ký ức. Khi học tiểu học, tôi đã không được thông thái lắm cho đến năm cuối cùng ở bậc tiểu học, lớp nhất trước khi chuẩn bị thi vào đệ thất nữ Trung Học Trưng Vương. Chẳng biết có đấng tối cao hay ông bà nào phù hộ tôi mà những năm cuối bậc tiểu học tôi đã học thật xuất sắc. Đi học luyện thi đệ thất với thầy Thành ở ngay đầu đường Yên Đổ, tôi luôn đại diện cho nhóm con gái lên bảng thi toán với nhóm con trai và gần như là 80% là tôi thắng. Phần thưởng là nhóm con gái sẽ được vào uống nước siro giữa giờ trước, chỉ thế thôi mà mặt mày hãnh diện vênh vác với tụi con trai cùng lớp luyện thi.
Tôi vẫn nhớ như in bài thi toán vào đệ thất Trưng Vương, đó là bài thi về động tử đuổi nhau gì đó, tôi đã làm xuất sắc bài thi đó. Bài văn thì chỉ OK thôi, nhưng kết quả thật đáng cho bố mẹ tôi hãnh diện lúc bấy giờ vì đó là một cuộc thi tuyển mà tôi không những đậu vào Trưng Vương mà còn đậu thứ hạng 5. Ngày bố mẹ tôi đi xem kết quả thi, sau đó dắt tôi đến thăm nhà một bà giáo Tiểu Học Trần Quý Cáp nơi tôi theo học, bà giáo Hòa đã phán một câu xanh “dờn” “con bé này nó vỡ óc ra”, hồi đó tôi chẳng hiểu “vỡ óc” là bớt “stupid” nên cứ thắc mắc không biết bà giáo này nói thế là thế nào. Nhưng thôi niềm vui đậu vào đệ thất Trưng Vương đã lấn át mọi thứ và tôi cũng chẳng quan tâm lắm đến điều đó.
Chuẩn bị cho tôi bước vào Trưng Vương, mẹ tôi đã mua đủ mọi thứ khi bắt đầu năm học đầu tiên bậc trung học. Một cái nón lá bé tí xíu, một áo dài màu xanh da trời để mặc chào cờ vào sáng thứ hai, hai áo đầm trắng và một xe đạp bé xíu để đi học vì nhà tôi ở đường Mạc Đĩnh Chi rất gần trường. Thế là trước ngày khai trường tôi cứ đem tất cả “đồ nghề” ra ngắm nghía, hít hà.
Những ngày đầu vào Trưng Vương, mặc đồng phục đeo phù hiệu, đi ngoài đường tôi cứ có cảm giác như cả thế giới đang ngắm nhìn mình. Chỉ sau một tuần là bạn bè đã đâu vào đấy, đứa nào trong lớp tôi cũng chơi được. Ngay cả bây giờ các bạn vẫn nói với tôi “mày là international, sao ai cũng là bạn mày hết vậy?”. Hồi đó tôi cũng không nhớ rõ mình ngồi gần ai, có lẽ là Ngọc Anh… sau đó là Mỹ Nga….Minh Tâm… Minh Trâm. Tôi vốn cao giò từ bé nên không bao giờ được ngồi bàn nhất vì chỗ đó chỉ dành cho các em bé bé xinh xinh như em Lan Phương, Minh Ngọc A, Minh Ngọc B, Ngọc Thúy, Kiều Nga…Mỗi người bạn trong lớp cho tôi những kỷ niệm khác nhau mà đến giờ tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ Ngọc A thì trắng nõn nà như bông bưởi còn Ngọc B thì ngăm ngăm đen dòn nhưng có má lúm đồng tiền rất duyên dáng và dễ thương, sau này gặp lại Ngọc B ở Mỹ, bạn vẫn đẹp mặn mà và duyên dáng như ngày nào. Nhớ bạn Bùi Thị Nhung, nhà không khá giả nhưng học rất chăm và rất giỏi lại hiền lành dễ mến. Nhớ bạn Phương Quỳ giỏi Anh Văn số một trong lớp và luôn được thầy khen là đọc đúng giọng của BBC. Nhớ Ngô Thị Lý cao nghều, bạn đi nhảy đầm của tôi một thời, nhớ những buổi thi hóa trang, tôi và Lý đều hóa trang thành Đại Hàn nhưng chẳng giống Đại Hàn chút nào vì mũi thì lõ và mắt thì hai mí làm sao thành “củ sâm’ cơ chứ. Nhớ Ngọc Anh và cô em Thúy Anh cả hai đều ngăm ngăm đen nhưng có lẽ cô em xinh hơn cô chị một chút, Ngọc Anh là con một vị tướng nhưng rất bình dị dễ thương, Ngọc Anh cũng mất mẹ sớm, chúng tôi cũng chơi khá thân với nhau và tôi thường xuyên đến nhà Ngọc Anh bên Khánh Hôi chơi. Nhớ Mai Thị Minh, nhà ở đường Phan Đình Phùng gần chợ vườn chuối, Mai Minh có một bà mẹ hiền và đẹp như bà Tiên. Mai Minh rất hiền so với tôi lúc bấy giờ, tôi thường nói dối bố mẹ đến nhà Mai Minh học để từ đó thay quần áo đi chơi vì bố mẹ tôi rất tin tưởng Mai Minh. Nhớ Minh Trâm luôn tỏ ra chững chạc hơn mọi người vì mẹ mất sớm phải gánh vác một đàn em (về mặt tinh thần thôi) nên chững chạc trước tuổi và hay “dạy bảo” tôi. Tôi không bao giờ quên được ngày tang lễ của mẹ Trâm, nhìn anh chị em Trâm xúm quanh quan tài của mẹ mà lòng tôi đau xót, sao lại có những người bất hạnh mất mẹ sớm như vậy. Như một sự tình cờ, tôi và Trâm cùng kẹt lại Saigon sau 75, cả hai đứa đều đã lập gia đình trước 75, Trâm có hai con gái, tôi chỉ có một con gái bằng tuổi con thứ nhì của Trâm. Sau này hai đứa con của hai chúng tôi lại trở thành bạn của nhau cho đến bây giờ. Có lẽ Trâm là người chia xẻ với tôi nhiều nhất những ngày sau 75, đứa nào cũng khổ vì lúc ấy cả xã hội đều khổ sở thiếu ăn. Cảnh ngăn sông cấm chợ đã khiến cho hàng hóa từ tỉnh này không thể qua được tỉnh kia, do đó gạo ở Long An thì đầy rẫy nhưng không được phép tự do vào Saigon. Chuyện ăn độn với khoai mì và bobo là chuyện cơm bữa lúc đó. Trâm giỏi may vá nên may cho con gái những chiếc áo đầm thật xinh, còn tôi về nữ công gia chánh thì phải nói là con số zero to tướng. Ngày xưa trong lớp, tôi vốn dốt nữ công nên thường hay đợi các bạn khéo may vá may xong không vừa ý bỏ đi để xin về chấm điểm, vừa không bị zero vừa được điểm cao hơn tự mình làm. Do nhà chồng tôi và nhà chồng Trâm cùng ở đường Hiền Vương nên hầu như mỗi tối tôi đều bế con gái sang chơi nhà Trâm. Không biết may, nhưng nhờ Trâm cho mượn những mẫu áo đã cắt sẵn trong giấy báo, từ đó tôi gom vải vụn của mọi người cho để may cho con gái mình bao nhiêu chiếc váy bé bé xinh xinh vì thế con gái tôi có bao nhiêu là áo đẹp do bác Trâm “thiết kế". Trâm ơi, tao mong mày chẳng bao giờ quên được những ngày gian khó đó của tụi mình. Nhớ Thanh Huyền, với mái tóc dài hiền lành nhỏ nhẹ như masoeur, sau 75 Huyền cũng còn ở lại Saigon và một thời làm gia sư dạy toán cho con gái tôi. Nhớ Minh Tâm nghịch không ai bằng và câu “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” là chính xác nhất đối với chúng tôi. Trước hết là chuyên dành giật xích đu ở sân sau với tôi. Mỗi khi ra chơi, tôi và Tâm đều chuẩn bị tinh thần để phóng như bay ra chổ xích đu vì chúng tôi chỉ có 10 phút trước khi học tiếp hai tiết cuối, một lần tôi chạy trước chỉ một bước và Tâm đã nắm lấy vạt áo dài trắng của tôi giật lại, giật làm sao đển nỗi vạt áo gần đứt lìa khỏi áo vì áo bằng tơ tầm. Lần khác, tôi lấy học bạ của Minh Tâm, trong phần lời phê của thầy Hoàng dạy toán lý hóa, thầy phê là “còn tiến nữa…” tôi đã thêm vào “trên con đường tình ái”. Thế rồi hai đứa tị nạnh nhau chẳng đứa nào chịu gôm đi và quên bẳng mất. Cho đến một ngày, tôi bị bà Nguyệt Minh, Tổng Giám Thị gọi lên văn phòng, hồi ấy được bà gọi tới là đã “pipi” trong quần rồi. Kết quả là bà bắt tôi và Minh Tâm phải mời cha mẹ vào để mắng và cam đoan sẽ dạy dỗ con cái cho đàng hoàng. Nhưng chúng tôi đâu có dại gì và thật sự đâu có dám mời bố mẹ vào, vậy là đi thuê ông bà già bán đậu đỏ bánh lọt vào làm giả bố mẹ, cho tiền họ và dặn chỉ được nói hai câu duy nhất “vâng tôi xin nhận lỗi” và “tôi xin hứa sẽ dạy con tôi đàng hoàng tử tế”.. nghĩ buồn cười quá, thế mà mọi việc đều qua dù hai ông bà già này là người Hoa nói giọng lơ lớ. Ngay cả bố mẹ tôi cũng chẳng hề biết gì cho đến khi tôi khôn lớn và thú thật với ông bà. Mỹ Nga là một người bạn cũng gần gũi với tôi nhiều trong thời gian học Trưng Vương, hai đứa đều ham vui và ham may quần áo giống nhau. Đã thế lại thích mặc cùng nhau nên đôi lúc giống như hai trẻ từ viện mồ côi ra. Tuy thế giữa hai chúng tôi cũng có khác biệt, Mỹ Nga học chăm hơn tôi nên lúc nào cũng đứng hạng cao hơn. Ngày đó nhà Mỹ Nga hay mở party nên tôi thường được tham dự và những người bạn trai đầu tiên trong đời tôi là đám bạn của anh Dũng là anh Mỹ Nga. Hồi đó, tụi tôi cũng nghênh ngang và không coi trọng lắm đám con trai này vì họ chỉ hơn chúng tôi có một tuổi, đến nhà Nga chơi lúc nào mặt tôi cũng vác lên trời. Cho đến một ngày, nhà Mỹ Nga làm lại nhà, mãi nghênh ngang tôi không để ý đến một hố sâu trong nhà do thợ vừa đào, thế là tôi lọt tỏm xuống hố. Khỏi phải nói, anh Dũng và đám con trai bạn anh sung sướng hả hê như thế nào (theo lời kể của anh Dũng sau này) khi thấy tôi lọt hố, ít nhất họ cũng được thỏa lòng cho thói kiêu kỳ của hai em Mỹ Nga và Chung. Ngày Mỹ Nga lên đường du học Đức có lẽ là ngày buồn nhất của tôi lúc đó vì “làm người ở lại có vui đâu bao giờ”, sau đó Nga có về chơi một lần và từ từ rồi cũng “xa mặt cách lòng” chúng tôi không còn liên lạc với nhau cho đến sau này mới gặp lại trong lần đầu tôi sang Mỹ chơi. Chuyến đi Châu Âu cách đây hai năm cũng do Mỹ Nga tổ chức và từ đó chúng tôi đã liên lạc thường xuyên và thân tình hơn.
Hầu như trong suốt 7 năm học ở Trưng Vương, chẳng năm nào là tôi không tham gia văn nghệ, nhiều nhất có lẽ là múa. Thứ nhất là vì tôi rất có máu văn nghệ, thứ hai đó là lý do chính đáng để bỏ các tiết học. Năm này qua năm khác, tôi hết múa Tình Bắc Duyên Nam với Thanh Huyền lại tới bài múa mọi….cho đến một ngày tôi đình công không chịu múa nữa và ngồi khóc, các bạn có biết tại sao không?. Tôi rất thích làm công chúa nhưng lúc nào người được chọn cũng là Thanh Huyền, còn tôi luôn phải vẽ râu, giả trai. Các bạn phải dỗ mãi “mày cao quá, mày làm công chúa thì làm sao có ai cao hơn mày để làm hoàng tử” tôi mới chịu múa tiếp.
Thế rồi cuộc đời cứ trôi không ngừng, Minh Trâm đi Canada, Thanh Huyền và Lan Phương lần lượt bỏ tôi đi Mỹ…..và tôi vẫn ở lại Việt Nam cho đến ngày con gái bảo lãnh sang Mỹ. Cùng ở lại Việt Nam với tôi có Ngọc Bích, An Trinh và Ngọc Yến. Ngọc Bích tôi chỉ gặp có một lần, An Trinh và Ngọc Yến sau này làm bác sĩ khám cho chương trình ODP của Mỹ. BS An Trinh là người đã “mổ xẻ” sức khỏe và “xin tí huyết” tôi nhằm đáp ứng hồ sơ đoàn tụ do Mỹ đòi hỏi. Ngày đó phải làm đủ thứ test để được đi Mỹ, trong đó có HIV Test, tôi vẫn đùa với An Trinh “mày thấy kết quả HIV của tao là Negative thì điện thoại báo cho tao ngay nhé”, Trinh đã hỏi tôi “mày làm cái gì bậy bạ mà sợ HIV test quá vậy”. Chẳng là ở Việt Nam, chẳng có gì là bảo đảm khi bạn đi làm răng, khi bạn được mổ xẻ…nên ai chẳng lo. May mắn kết quả sức khỏe của tôi OK và hồ sơ đó do bác sĩ An Trinh ký, bảo đảm không phải lo lót hay hối lộ bác sĩ đồng nào. Ngọc Yến thì được Mỹ tin cậy nên cử đi Thái Lan làm Regional Doctor, có lẽ trong đám bạn còn ở lại Việt Nam thì bạn Ngọc Yến là làm “to” nhất. Còn tôi sau một thời gian chạy ngược chạy xuôi mua bán ngoài chợ trời thuốc tây đã kiếm được việc làm với một số các công ty đa quốc gia nên cũng đắp đổi qua ngày. Đã có lúc cảnh sát bố ráp chợ trời thuốc tây và tôi bị chụp hình dán lên cột đèn như wanted, xấu hổ quá rốt cuộc phải thuê một thằng bé con leo lên cột điện để gỡ “bộ mặt đen” của mình xuống. Ngày đó đi bán chợ trời thuốc tây, phải giấu hàng hơn “mèo giấu cứt”. Thuốc được bó kỹ bỏ vào mọi nơi có thể trong người, đến nỗi khi mắt láo liên giao cho khách hàng vì sợ quản lý thị trường bắt được, mấy anh khách hàng 35 còn nói “thuốc ấm quá em ạ”… thật là ngượng!
Gần đây nhất sau hơn 35 năm, tình cờ gặp lại Đoàn Thị Mai, em này ngày xưa mắt như hai hòn nhãn, bé bé xinh xinh, mặc áo đầm luôn có độn jupon ở trong. Ngày nay em vừa phát tài vừa phát tướng, đất đai cò bay thẳng cánh và tướng tá cứ như các cụ chủ đồn điền ngày xưa. Hai đứa từ ngày gặp lại thường xuyên liên lạc với nhau, kéo theo cả một đám bạn cũ như Anh Bằng, Anh Thư, Thanh Ông….tôi gởi kèm đây hình sinh nhật của em Đoàn Mai mới tổ chức tháng trước để minh chứng cho mô tả của tôi.
Đến ngày hôm nay thì tôi đã gặp lại được rất nhiều các bạn cũ tại Mỹ sau nhiều lần đi Mỹ và đi Châu Âu chơi. Dù đã được định cư tại Mỹ từ nhiều năm nay nhưng tôi vẫn sống chủ yếu ở Việt Nam, một năm chỉ sang Mỹ một tháng để giữ thẻ xanh thôi. Nhà tôi bây giờ cũng ở gần trường, hầu như ngày nào tôi cũng có dịp đi qua ngôi trường thân yêu của chúng ta và tôi luôn tự hỏi “cảnh cũ mà người ở đâu cả rồi?”, thời áo trắng TV là thời lãng mạn con gái tôi chẳng bao giờ quên, chỉ mong các bạn luôn vui khỏe và mong lắm ngày gặp lại.




Saigon November 12th 2010

No comments:

Post a Comment