Đúng hai tuần sau chuyến đi trước, theo yêu cầu của Minh Tâm, Mai Đoàn lại lên đường về miền tận cùng của đất nước để tiếp tục các công việc nhân đạo được MT tin tưởng gởi gấm.
Mục đích của chuyến đi này là để giám sát các công trình cầu, giếng đã được xây dựng và thực hiện trước đó xem chất lượng có bị thay đổi. Sau là tìm thêm các địa điểm thích hợp cho việc xây dựng các công trình mới.
Mục đích của chuyến đi này là để giám sát các công trình cầu, giếng đã được xây dựng và thực hiện trước đó xem chất lượng có bị thay đổi. Sau là tìm thêm các địa điểm thích hợp cho việc xây dựng các công trình mới.
Chuyến đi này Mai Đoàn quyết định tiết kiệm tới mức tối đa, dù rằng MT luôn nói “cần gì cứ tiêu, Tâm sẽ lo hết”, thay vì thuê xe riêng đi cho thoải mái và an toàn hơn thì đoàn quyết định đi xe đò cho đỡ tốn kém, số lượng thành viên lúc đầu cũng chỉ có 4 người: Mai Đoàn, Cúc, Nguyệt và Ái.
Vì đang vào mùa mưa bão, nhất là thời tiết năm nay thay đổi bất thường nên chuyến đi kỳ này hết sức là vất vả, may là không mời các vị giáo sư cũ đi cùng nếu không thì không biết làm sao các cô với tuổi cao sức yếu, đường xá lầy lội có thể vào sâu trong những địa phương này.
Kỳ này đoàn được chia thành hai nhóm, luân phiên nhau vào địa điểm có giếng đào hay có cầu xây. Đa số đoàn phải di chuyển bằng vỏ lãi, khi cặp bến cũng phải đi bộ vài cây số mới vào tới nơi. Cứ thế nhóm ở lại vỏ lãi trông đồ, nhóm len lỏi vào sâu để phát quà và giám sát các công trình. Tất cả guốc dép đều bỏ lại trên vỏ lãi vì không thể đi khi đường đất lầy lội, chỉ có đi chân không mới bám vào lòng đất tốt nhất để không bị ngã.
Ngày đầu tiên đoàn đến thăm cầu Nguyễn Thị Ngà, cây cầu nằm ngay gần một nhà thờ nhỏ, được Minh Tâm xây dựng trước là giúp người nghèo, sau là tưởng nhớ tới người bạn cùng niên khóa đã ra đi mãi mãi. Cầu được giữ gìn rất cẩn thận bởi các cha, ma soeur và giáo dân của vùng, ngôi nhà thờ nhỏ xinh xắn nằm sâu trông uy nghi và yên tĩnh đến lạ thường. Cũng tại nhà thờ này MT đã giúp tặng một đàn Piano, bàn ghế, xây đập củng cố chân cầu và mua thêm một mảnh đất nữa sát cạnh nhà thờ để giúp cho khuôn viên nhà thờ được vuông vức. Các vị cha, ma soeur cùng giáo dân đón đoàn một cách nồng nhiệt, lúc đầu cha xứ dù được báo tin trước là có đoàn đến thăm nhưng đã xin lỗi vì bận với một đoàn khác. Chẳng hiểu bạn Ngà có linh thiêng phù hộ hay sao mà cuối cùng thì đoàn kia không “show up” nên đoàn ta được cha xứ đón tiếp hết sức thân mật. Mọi người trân trọng cám ơn MT và gia đình về những đóng góp đã nhận được làm cho các thành viên trong đoàn đều cảm thấy vinh hạnh lây.
Vì đang vào mùa mưa bão, nhất là thời tiết năm nay thay đổi bất thường nên chuyến đi kỳ này hết sức là vất vả, may là không mời các vị giáo sư cũ đi cùng nếu không thì không biết làm sao các cô với tuổi cao sức yếu, đường xá lầy lội có thể vào sâu trong những địa phương này.
Kỳ này đoàn được chia thành hai nhóm, luân phiên nhau vào địa điểm có giếng đào hay có cầu xây. Đa số đoàn phải di chuyển bằng vỏ lãi, khi cặp bến cũng phải đi bộ vài cây số mới vào tới nơi. Cứ thế nhóm ở lại vỏ lãi trông đồ, nhóm len lỏi vào sâu để phát quà và giám sát các công trình. Tất cả guốc dép đều bỏ lại trên vỏ lãi vì không thể đi khi đường đất lầy lội, chỉ có đi chân không mới bám vào lòng đất tốt nhất để không bị ngã.
Ngày đầu tiên đoàn đến thăm cầu Nguyễn Thị Ngà, cây cầu nằm ngay gần một nhà thờ nhỏ, được Minh Tâm xây dựng trước là giúp người nghèo, sau là tưởng nhớ tới người bạn cùng niên khóa đã ra đi mãi mãi. Cầu được giữ gìn rất cẩn thận bởi các cha, ma soeur và giáo dân của vùng, ngôi nhà thờ nhỏ xinh xắn nằm sâu trông uy nghi và yên tĩnh đến lạ thường. Cũng tại nhà thờ này MT đã giúp tặng một đàn Piano, bàn ghế, xây đập củng cố chân cầu và mua thêm một mảnh đất nữa sát cạnh nhà thờ để giúp cho khuôn viên nhà thờ được vuông vức. Các vị cha, ma soeur cùng giáo dân đón đoàn một cách nồng nhiệt, lúc đầu cha xứ dù được báo tin trước là có đoàn đến thăm nhưng đã xin lỗi vì bận với một đoàn khác. Chẳng hiểu bạn Ngà có linh thiêng phù hộ hay sao mà cuối cùng thì đoàn kia không “show up” nên đoàn ta được cha xứ đón tiếp hết sức thân mật. Mọi người trân trọng cám ơn MT và gia đình về những đóng góp đã nhận được làm cho các thành viên trong đoàn đều cảm thấy vinh hạnh lây.
Sau đó đoàn đi thăm các cây cầu kế tiếp, nói chung đều tốt chỉ trừ vài điểm nhỏ cần củng cố lại. Phải đến 5g chiều đoàn mới được ăn bữa cơm đầu tiên vừa cho bữa trưa vừa cho bữa tối. Đồ ăn do địa phương đãi luôn tươi và ngon miệng, phải mất 3 tiếng đồng hồ để đoàn trở lại khách sạn trước khi bị các em muỗi “vạm vỡ” của Cà Mau tấn công. Tới khách sạn là lúc các em tranh nhau xem ai vào toilet trước, nói thế chứ rốt cuộc mọi người cũng nhường Mai Đoàn vì em tuy to lớn kềnh càng nhưng làm gì cũng rất nhanh nhẹn. Sau khi tắm xong thì đoàn lại họp lại duyệt công việc vừa làm trong ngày để em Nguyệt viết report.
Ngày thứ hai đoàn đến xã Khánh Hải, cũng vừa để giám sát cầu cũ và khảo sát địa điểm xây cầu mới. Trên đường đi đoàn đã chứng kiến hai em nhỏ khi băng qua các cầu dọc trên đường đi học hè, chẳng hiểu sao mà rơi tủm xuống sông. May mắn là hai em biết bơi nên lại lóp ngóp bơi lên chẳng hề hấn gì, hỏi thăm địa phương thì được biết các cầu dọc (cầu phụ) này cũng đã giết chết vài em học sinh mỗi năm vì cầu chông chênh dễ ngã mà các em thì không biết bơi. Hôm nay may mắn hơn, đoàn có thể ăn trưa lúc 13:30, cơm cũng chỉ có cá nướng, bồn bồn xào mà sao ngon miệng chi lạ. Mai Đoàn còn tiếc của mang về một hộp cơm dư và một hộp cá, mọi người ai cũng mắng Mai Đoàn là tham lam mang về làm gì, nhưng đến tối các em lại đói và xúm lại “nhậu” không còn một miếng.
Ngày thứ ba có vợ chồng Dũng, Yến (đàn em TV sau 63-70) lên gia nhập vì là cuối tuần hai vợ chồng mới được nghỉ. Vợ chồng Dũng Yến có một cháu trai bị mất và MT cũng làm tặng một cây cầu để cầu siêu cho cháu. Bên cạnh đó hai vợ chồng cũng luôn tham gia vào các chuyến đi từ thiện và cũng đóng góp trong việc xây tặng một vài giếng nước cho dân nghèo.
Ngày thứ tư là ngày chủ nhật có Thị Nở gia nhập thêm để cùng đi khánh thành các giếng mới đào. Mọi người khua nhau dậy lúc 5g sáng để chuẩn bị tập trung lúc 6g mong muốn đi thăm tất cả 21 cái giếng trong ngày. Lại tranh nhau toilet vì lúc này đã có 5 em ở chung một phòng mà chỉ có duy nhất một toilet chung với phòng tắm. Đúng 6 g mọi người hè nhau khuân vác quà tặng lên xe, em Mai Đoàn đáng được giữ chức Tổng Trưởng Ngoại Giao vì nhờ em mà có được một xe tải riêng để chở hàng và một xe du lịch bốn chỗ để chở người miễn phí. Vợ chồng Yến Dũng lên xe tải ngồi cùng đồ, còn lại 5 em tương đối cũng có da có thịt nhét vào xe bốn chỗ. Mai Đoàn “ốm yếu” nên được ưu tiên ngồi ghế trên cạnh tài xế, còn lại 4 em ghế dưới. Các em cứ sợ cảnh sát thấy chở quá số chỗ ngồi sẽ phạt nhưng đã được bác tài trấn an “mấy chị đừng lo, xe này của ủy ban tỉnh nên cảnh sát không phạt đâu”, thế mới biết quyền lực của địa phương.
Khi đến nơi, trời thì chuyển mưa mây đen kéo tới đen cả góc trời, hàng hóa gồm có mùng mền, tập học sinh, mì gói, bánh kẹo.. nếu không chuyển kịp mà mắc mưa chắc là tiêu luôn. Mai Đoàn cố gắng liên lạc với Chủ tịch xã nhưng không ai bắt máy, sau này mới biết hôm đó thân phụ ông ta đang hấp hối ông phải tới túc trực, vội quá còn để cell phone ở nhà, thế là Mai Đoàn gọi mãi trong vô vọng. Phải nửa tiếng sau thì mới có vợ Chủ tịch bắt máy và từ đó chuyển trách nhiệm giúp đỡ đoàn qua Phó Chủ Tịch. Rồi đoàn cũng chia làm hai nhóm đi vào từng nơi có giếng để khánh thành, theo nguyên tắc cứ một cái giếng được đào sẻ dành cho từ 2 đến 3 gia đình dùng chung, trừ những gia đình ở sâu quá thì sẽ ưu tiên được một giếng để sử dụng. Ngoài cái giếng, mỗi gia đình còn nhận được một màn chống muỗi, một thùng mì gói và các em nhỏ thì được tập vở và bánh kẹo. Niềm hạnh phúc hiện lên khuôn mặt của từng người dân, có người cảm kích quá quỳ mọp xuống lậy đoàn, có người thì hai hàng nước mắt lưng tròng nói “em năm nay 40 tuổi, đi ở đợ (làm maid) từ năm 10 tuổi vì nhà nghèo quá, bây giờ lần đầu tiên trong đời mới thấy được nước sạch và chưa bao giờ thấy dzui như hôm nay”. Các viên chức địa phương cứ hù Mai Đoàn là đi khảo sát hết 21 cái giếng trong ngày không thể kịp làm em Mai điếng hồn vì nếu không xong lại phải ì ạch khiêng quà về khách sạn cách đó cả bao nhiêu cây số. Mai Đoàn vừa đi vừa cầu trời khấn phật cho xong trong ngày, khi trời nóng quá thì em bị lên máu, khi trời mưa xuống thì đỡ hơn nhưng lầy lội khó đi, ai cũng sắn quần ống thấp ống cao như đi mò cua bắt ốc. Đường nào thì cũng khổ nhưng Mai Đoàn tự an ủi nếu có bỏ mạng ở đây thì chắc chắn sẽ có một cây cầu mang tên em do Minh Tâm xây tặng, kể đến đây Mai Đoàn dặn Chung là nếu có xây cầu mang tên em thì nhớ xây ở xã Khánh Hải này, hỏi em tại sao thì em nói “tại tao lỡ nhận hối lộ cua và mật ong của xã nhiều quá rồi”.
Đoàn người cứ mải miết đi, dù khổ cực nhưng lòng vui sướng mỗi khi nhận được những ánh mắt biết ơn và những lời cám ơn chất phác chân tình của người dân quê. Đến giếng thứ 13, dù là đàn ông, Phó Chủ Tịch cũng ngất ngư nên yêu cầu trưởng đoàn Mai Đoàn cho nghỉ để ăn trưa, Mai đành phải lấy bánh kẹo ra cứu đói. Mai cứ bóc kẹo mút ra cho từng người mút chùn chụt cho đỡ đói, các anh viên chức địa phương không phản đối mà còn khen kẹo ngon quá, thế là Mai Đoàn lại được dịp lên mặt “Tụi cô mua quà cho dân quê chứ toàn mua kẹo của ngoại quốc cho, các con cứ ăn thoải mái”. Tại em đang đi làm từ thiện, chứ nếu ở chỗ khác em sẽ bị phê bình là không ủng hộ hàng Việt Nam, là vọng ngoại. Em lại còn cứ tự phong là CÔ và gọi tất cả từ Chủ Tịch đến PCT đều bằng CON hết, thế mới oai chứ.
Thay nhau lần lượt vào thăm các giếng, tới phiên Thị Nở lại xảy ra sự cố. Cho dù em Mai Đoàn đã dặn là phải bám chặt các ngón chân vào bùn nhưng Thị Nở vẫn ngã xịch một cái khi bước từ thuyền xuống. Em ngã sõng soài trên đất ở tư thế y hệt một nàng tiên cá đang nằm tạo dáng. Em cứ nằm im như thế đợi xem có chàng nào hào hiệp đỡ em dậy không? Một số chàng đã đi trước không thấy, còn lại ít chàng thì cứ ôm bụng cười, bủn rủn tay chân lấy đâu mà đỡ, Mai Đoàn bèn hỏi em “Mày có sao không” “không chẳng sao” “thế còn đợi gì nữa mà không tự đứng dậy?”. Sau đó em lại biễu diễn thêm một màn té ngã nữa nhưng nhẹ nhàng hơn.
Vào đến giếng thứ 17 thì lại xảy ra một sự cố khác, PCT tiên phong đi trước đã bị một đàn ong ruồi tấn công tơi tả, đầu cổ và mặt mũi sưng vù. Dũng chồng Yến là nạn nhân kế tiếp, Yến đang ở dưới ghe nóng ruột nhô đầu lên la cũng lôi kéo lũ ong lại cắn cho một phát đau điếng. May là ong này không độc nên mọi người chỉ đau nhức một chút và bôi dầu xanh là hết.
Trời thương tình đáp lời nguyện cầu của em Mai Đoàn nên chỉ tới 18:00 là đã xong việc, xã lại mời cơm nhưng cả đoàn mệt lã người, hơn nữa trời lại chuyển cơn giông nên phải vội vã kiếu từ. Lúc này không còn xe tải nữa vì đã cho hết quà, lượt về xe 4 chỗ thành 7 chỗ kể cả tài xế, đó là đã gởi Dũng đi Honda của một dân địa phương. Mọi người ngồi như cá mòi trong xe, Mai phải dặn bác tài đóng cửa xe và lock thật chắc. Cứ thế lắc qua lắc lại đè lên nhau kêu chí chóe và rốt cục cũng về đến khách sạn an toàn.
Thứ hai cả đoàn khởi hành về lại Saigon, Mai Đoàn cũng biết điều mang cua ăn “hối lộ” được chia cho mọi người, cả Chung cũng có phần. Cua Cà Mau ngọt và chắc ngon tuyệt cú mèo. Mai Đoàn nói tại mấy chị và mấy bạn “hăm dọa” sang năm về thăm cầu và giếng nên em phải đi “kinh lý” trước cho chắc ăn.
Về đến Saigon hình ảnh những người dân chất phác, chỉ nhận có món quà nhỏ trong tay mà đã vái lậy cứ hiện lên trong đầu mọi người, tội nghiệp cho họ cũng là người mà sao thiếu thốn cơ cực tới vậy. Nhưng hình ảnh tội nhất là có một bà cụ ở trong sâu, mấy chục năm nay nuôi một đứa con gái bại não, cháu bị từ năm 12t sau một cơn sốt dữ dội do không có tiền uống thuốc, đến nay cháu đã 28t. Lẽ ra cháu đã trở thành một thiếu nữ đẹp lấy chồng sinh con, nhưng chẳng may ông trời bắt tội. Khi thấy đoàn vào thăm thì ánh mắt cháu long lanh rực sáng vì cả bao nhiêu năm nay có ai héo lánh đến căn nhà mục nát của hai mẹ con đâu.
Cũng có nhà mái vẫn còn bị tốc sau những cơn bão vừa qua, nhà chỉ đủ kê một chiếc giường 1.6 m nhưng người dân không hề than vãn mà vẫn vui mừng tiếp đoàn và kể đủ thứ chuyện. Như một số các nhà văn ngoại quốc đã viết sau khi thăm VN “chúng tôi học được ở người VN một nghị lực phi thường, dù trong hoàn cảnh khó khăn và chật vật nhất, họ vẫn luôn nở nụ cười trên môi”.
Chuyến đi dù phong ba vất vả nhưng lòng người đi lẫn người đang dõi theo các chuyến đi này hết sức thanh thản vì ít nhất chuyến đi đã mang lại niềm vui cho bao người dân nghèo nơi quê nhà mà chính chúng ta cũng chẳng biết tương lai họ sẽ ra sao và bao giờ thì lại có dịp gặp lại họ.
Saigon July 3rd 2011
No comments:
Post a Comment